Cựu chiến binh

TRẦN VĂN LỜI – NHỮNG NĂM THÁNG KHÔNG QUÊN

Tôi sinh năm 1964. Tuổi trẻ của tôi lớn lên trong những câu chuyện về chiến tranh, về hy sinh và trách nhiệm của người thanh niên đối với Tổ quốc. Khi đất nước cần, tôi không nghĩ nhiều. Tháng 8 năm 1985, tôi rời quê hương, gia đình, khoác lên mình màu áo lính, trở thành chiến sĩ của H2 – AT, Đoàn 7704.

Vĩnh Long23/12/2025Đoàn Trường Đại học Cửu Long (Đoàn Trường Đại học Cửu Long)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những ngày đầu trong quân ngũ không hề dễ dàng. Kỷ luật nghiêm khắc, cường độ huấn luyện cao, những chặng hành quân dài khiến nhiều đêm tôi mệt đến kiệt sức. Nhưng chính trong gian khó ấy, tôi học được cách đứng vững, học cách sống vì đồng đội và đặt nhiệm vụ lên trên bản thân mình. Mỗi lần hoàn thành một nhiệm vụ, trong tôi lại dâng lên niềm tự hào lặng lẽ của người lính.

Ba năm quân ngũ (1985–1988) trôi qua nhanh nhưng in đậm trong ký ức tôi. Đó là những ngày nắng gió thao trường, những bữa cơm vội, những ca trực thâu đêm và cả những lúc anh em động viên nhau vượt qua thử thách. Đoàn 7704 không chỉ là đơn vị, mà còn là nơi tôi trưởng thành, nơi dạy tôi kỷ luật, ý chí và tình đồng đội sâu nặng.

Tháng 3 năm 1988, tôi hoàn thành nhiệm vụ và trở về đời thường. Rời quân đội, tôi mang theo hành trang quý nhất của tuổi trẻ – bản lĩnh của người lính Cụ Hồ. Dù không còn mặc quân phục, tôi vẫn tự nhắc mình phải sống ngay thẳng, có trách nhiệm với gia đình, quê hương và xã hội.

Giờ đây, sinh hoạt trong Hội Cựu chiến binh xã Phú Quới, tôi vẫn giữ thói quen của người lính năm xưa: sống giản dị, gương mẫu và nghĩa tình. Tôi tham gia các phong trào của địa phương, cùng đồng đội cũ giữ gìn truyền thống, nhắc nhở con cháu trân trọng hòa bình hôm nay.

Nhìn lại chặng đường đã qua, tôi luôn tự hào vì một thời tuổi trẻ được cống hiến cho Tổ quốc. Dẫu thời gian có trôi, ký ức áo lính vẫn còn nguyên vẹn trong tôi – như một lời nhắc nhở suốt đời về hai chữ trách nhiệmnghĩa tình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn