Trần Văn Lửa: "Tay Súng Khắc Tinh" Của Bầu Trời
Những đêm sương muối lạnh thấu xương, Hai Lửa lặng lẽ bò ra những mỏm đá chênh vênh nhất. Ông không bắn khi máy bay còn ở xa. Ông chờ đợi. Có lần, một tốp trực thăng địch hống hách bay sượt qua vách đá, luồng gió từ cánh quạt làm bụi bay mù mịt. Hai Lửa nằm bất động, đôi mắt tinh anh như chim ưng khóa chặt vào buồng lái. Khi chiếc trực thăng nghiêng mình lộ ra điểm yếu sát động cơ, ông siết cò. Đoành! Chỉ một phát đạn súng trường chính xác, chiếc "cào cào sắt" khựng lại, bốc cháy ngùn ngụt rồi r
Trần Văn Lửa: "Tay Súng Khắc Tinh" Của Bầu Trời
1. Kẻ săn "Cào cào sắt" trên đỉnh núi cao
Trần Văn Lửa sinh ra tại Gò Dầu, nhưng linh hồn ông thuộc về những hang đá dựng đứng của núi Bà Đen. Là một chiến sĩ của tiểu đoàn 14 Tây Ninh, nhiệm vụ của ông là bám trụ "nóc nhà" miền Đông – nơi mà quân địch quyết tâm nhổ sạch để cắt đứt tầm nhìn của ta.
Thời đó, những chiếc trực thăng HU-1A (thường được quân dân ta gọi là "cá lăng" hay "cào cào sắt") cậy thế hỏa lực mạnh, thường xuyên bay thấp quét sạch các sườn núi. Trần Văn Lửa không sợ chúng, ông coi chúng là mục tiêu của những chuyến đi săn. Ông có một biệt tài: Đọc được hướng bay và nhịp thở của động cơ máy bay.
2. Cuộc đấu trí giữa hang đá và mây mù
Những đêm sương muối lạnh thấu xương, Hai Lửa lặng lẽ bò ra những mỏm đá chênh vênh nhất. Ông không bắn khi máy bay còn ở xa. Ông chờ đợi.
Có lần, một tốp trực thăng địch hống hách bay sượt qua vách đá, luồng gió từ cánh quạt làm bụi bay mù mịt. Hai Lửa nằm bất động, đôi mắt tinh anh như chim ưng khóa chặt vào buồng lái. Khi chiếc trực thăng nghiêng mình lộ ra điểm yếu sát động cơ, ông siết cò. Đoành! Chỉ một phát đạn súng trường chính xác, chiếc "cào cào sắt" khựng lại, bốc cháy ngùn ngụt rồi rơi xuống thung lũng sâu thẳm.
Phi công Mỹ bắt đầu đồn đại về một "linh hồn núi" chuyên đánh cắp máy bay bằng những phát súng không tiếng động giữa màn sương.
3. Trận đánh "lấy trứng chọi đá"
Đỉnh điểm là một trận càn lớn, địch đổ quân ồ ạt bằng đường không nhằm chiếm đỉnh núi. Pháo bầy từ các căn cứ xung quanh bắn phá không nương tay vào các kẽ đá. Trần Văn Lửa lúc đó đang bị thương ở chân, nhưng ông từ chối xuống núi.
Ông yêu cầu đồng đội cõng mình ra một hốc đá hiểm hóc. Với khẩu súng bắn tỉa trong tay, ông một mình đối đầu với cả một tốp máy bay đang lồng lộn tìm mục tiêu. Mỗi lần ông bóp cò, một chiếc trực thăng lại phải hốt hoảng kéo cao độ hoặc trúng đạn bốc khói. Bằng sự mưu trí và lòng quả cảm, ông đã cùng đồng đội bám trụ, không cho kẻ thù chiếm được đỉnh cao chiến lược, giữ vững ngọn cờ của quân giải phóng trên đỉnh núi Bà huyền thoại.
4. Ngọn lửa không bao giờ tắt
Trong suốt cuộc đời chiến đấu, Trần Văn Lửa đã bắn rơi và làm hư hỏng hàng chục máy bay địch – một con số kỷ lục đối với một tay súng sử dụng vũ khí bộ binh. Năm 1973, ông được vinh dự phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Sau ngày hòa bình, ông trở về đời thường với bản tính hiền lành, chân chất của một người nông dân Tây Ninh. Nhưng câu chuyện về người chiến sĩ mang tên "Lửa" – người đã dùng những phát đạn lẻ loi để đốt cháy những khí tài hiện đại nhất của quân thù – vẫn mãi là niềm tự hào của vùng đất thánh.
Nếu bạn có dịp đứng trên đỉnh núi Bà Đen, nhìn xuống những dải mây trắng trôi bềnh bồng, hãy nhớ rằng dưới tầng mây ấy đã từng có một "khắc tinh của bầu trời". Trần Văn Lửa không chỉ bắn rơi máy bay, ông đã bắn rơi cả ý chí xâm lược của kẻ thù bằng niềm tin sắt đá vào mảnh đất quê hương.


