Cựu chiến binh

Trần Văn Luân

Ninh Bình12/05/2026Trần Văn Luân (Đoàn xã Yên Cường)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tình yêu xa

Hương và anh quen nhau từ năm cuối cấp ba. Tình yêu thanh xuần ấy ngọt ngào và trong sáng. Trước ngày anh nhập ngũ hai tuần, họ ngồi bên bờ sông Sài Gòn, tay trong tay. Hương khóc: “Em sẽ chờ anh. Dù hai năm hay hai mươi năm, em cũng chờ.” Anh lau nước mắt cho cô, giọng nghẹn ngào: “Anh sẽ cố gắng trở thành một người lính tốt, xứng đáng với em.”

Quân ngũ khắc nghiệt hơn anh tưởng rất nhiều. Ở đơn vị biên giới, điện thoại chỉ được dùng hai lần mỗi tháng, mỗi lần đúng ba phút. Mỗi khi nghe giọng Hương qua sóng điện thoại rè rè, tim anh như thắt lại. “Anh khỏe không? Ăn uống ra sao? Có bị hành không?” Hương hỏi dồn dập. Anh cười gượng: “Anh khỏe lắm. Mọi người ở đây tốt với anh. Em đừng lo.”

Thực ra, anh không dám kể những đêm trực gác giữa rừng giá buốt, những lần hành quân 20km dưới mưa, những bữa cơm chỉ có muối vừng và cá khô. Anh sợ Hương lo lắng.

Đến Giáng sinh năm thứ hai, một bưu kiện từ Hương được chuyển lên đơn vị. Bên trong là chiếc khăn len màu xám tro tay đan tỉ mỉ, kèm theo một bức thư dài tám trang giấy. Hương viết: “Em đan từng mũi len này trong những đêm nhớ anh. Anh quàng nó vào sẽ ấm hơn, và em hy vọng nó sẽ thay em ôm anh mỗi đêm đông giá lạnh…”

Anh ngồi một mình dưới gốc cây thông, đọc đi đọc lại bức thư đến thuộc lòng. Nước mắt rơi lã chã. Đồng đội thấy anh khóc thì vỗ vai an ủi. Đêm ấy, anh quàng chiếc khăn lên cổ, nằm trong chăn mà lòng ấm áp lạ thường. Tình yêu xa cách ấy vừa day dứt vừa là động lực để anh vượt qua mọi gian khổ.

Hai năm trôi qua nhanh. Ngày ra quân, Hương đứng chờ anh ở ga xe lửa. Cô gầy đi trông thấy nhưng đôi mắt vẫn sáng long lanh. Họ ôm nhau thật chặt giữa dòng người. Hương thì thầm: “Anh đã trở về rồi… Em chờ anh đủ rồi.”

Tình yêu thời lính dạy anh bài học về sự kiên trì, hy sinh và trân trọng. Dù sau này cuộc sống bộn bề, anh và Hương vẫn giữ mãi ký ức về những cuộc gọi ba phút và chiếc khăn len ấm áp giữa biên cương lạnh giá.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn