Nguyễn Đức Hải
Người con quê hương, một đời đáng nhớ
Người trở về bên hàng phi lao
Nguyễn Đức Hải quê ở Quảng Nam. Tuổi trẻ của anh gắn với những năm tháng chiến đấu và hành quân qua nhiều vùng miền Trung.
Hải từng cùng đồng đội thực hiện nhiều nhiệm vụ khó khăn. Điều anh nhớ nhất sau mỗi lần hành quân là hình ảnh hàng phi lao trước làng.
Anh luôn nghĩ đến ngày trở về.
Ngày đất nước hòa bình, Hải thực sự trở lại quê nhà.
Hàng phi lao vẫn đứng đó, nhưng mái tóc của mẹ đã bạc.
Hải đặt ba lô xuống sân, bước đến bên mẹ. Hai mẹ con không nói gì, chỉ ôm nhau thật lâu.
Sau đó, Hải trở thành người thường xuyên kể chuyện cho thanh thiếu niên trong làng.
Anh nói:
“Chúng tôi đã đi qua chiến tranh, các cháu hãy đi tiếp bằng tri thức.”
Mỗi tháng Bảy, Hải cùng đồng đội trở lại những nơi từng chiến đấu, thắp hương cho những người không có ngày trở về.
Khi đứng trước những ngôi mộ, anh luôn nói:
“Chúng tôi vẫn nhớ các anh.”
Rồi anh trở về dưới hàng phi lao quê nhà.
Gió biển thổi qua những tán cây.
Người lính năm xưa lặng nhìn quê hương thanh bình và hiểu rằng đó chính là phần thưởng lớn nhất cho một thế hệ đã đi qua thời hoa lửa.


