Anh hùng Lực lượng vũ trang

Trần Văn Mạnh: "Con Sóc Rừng" Và Những Trận Đánh Tàng Hình

Ông bố trí những chiếc bẫy mìn giả để đánh lạc hướng, rồi thoắt ẩn thoắt hiện ở nhiều vị trí khác nhau. Vừa bắn một phát súng ở hướng Đông, chỉ vài phút sau, ông đã xuất hiện và nổ súng ở hướng Tây. Tiếng súng của ông vang lên đều đặn, mỗi phát đạn là một lần quân địch phải chùn bước. Địch hoang mang tột độ, chúng lầm tưởng đang lạc vào trận đồ bát quái của một tiểu đoàn đặc công tinh nhuệ. Suốt một ngày trời, cả đại đội địch bị cầm chân tại chỗ, không dám tiến thêm một mét nào vì sợ lọt vào vòn

Tây Ninh19/04/2026Bùi Quốc Đại (TRƯỜNG THCS THẠNH HIỆP)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trần Văn Mạnh: "Con Sóc Rừng" Và Những Trận Đánh Tàng Hình

1. Bản lĩnh của kẻ "thuận tay với rừng"

Trần Văn Mạnh sinh năm 1949 tại xã Phước Thạnh, huyện Gò Dầu. Từ thuở nhỏ, ông đã lớn lên dưới tán rừng, thuộc lòng từng hơi thở của đất, từng tiếng xào xạc của lá khô. Khi tham gia du kích, rừng không chỉ là căn cứ, mà là một thực thể sống hòa quyện vào cơ thể ông. Hai Mạnh không thích phô trương sức mạnh bằng những trận đánh ồn ào; ông chọn cách chiến đấu như một bóng ma – lặng lẽ, chính xác và không để lại dấu vết.

2. Nghệ thuật ngụy trang "tan vào hư không"

Vũ khí đáng sợ nhất của Hai Mạnh không phải là khẩu súng trên tay, mà là khả năng ngụy trang đạt đến mức thượng thừa. Có những lần, để phục kích một toán lính đi tuần, ông đã bôi bùn đất khắp người, kết lá rừng lên lưng và nằm bất động dưới lớp lá mục suốt hai ngày đêm.

Quân địch đi ngang qua, thậm chí có tên lính còn đứng ngay sát nơi ông nằm để châm thuốc, nhưng chúng không hề biết rằng ngay dưới chân mình là một "họng súng tử thần". Khi toán địch lọt vào tầm ngắm hoàn hảo nhất, Hai Mạnh mới siết cò. Một tiếng nổ khô khốc vang lên, tên chỉ huy ngã xuống, và trước khi bọn lính kịp định thần để bắn trả, ông đã biến mất vào bụi rậm như chưa từng tồn tại.

3. Trận đánh "Một người vây cả đại đội"

Chiến công lẫy lừng nhất của "Con sóc rừng" diễn ra vào một buổi chiều tà, khi một đại đội địch tìm cách xâm nhập vào khu vực huyện ủy. Biết mình yếu thế về quân số, Hai Mạnh không đánh trực diện. Ông dùng chiến thuật "nghi binh và bắn tỉa liên hoàn".

Ông bố trí những chiếc bẫy mìn giả để đánh lạc hướng, rồi thoắt ẩn thoắt hiện ở nhiều vị trí khác nhau. Vừa bắn một phát súng ở hướng Đông, chỉ vài phút sau, ông đã xuất hiện và nổ súng ở hướng Tây. Tiếng súng của ông vang lên đều đặn, mỗi phát đạn là một lần quân địch phải chùn bước. Địch hoang mang tột độ, chúng lầm tưởng đang lạc vào trận đồ bát quái của một tiểu đoàn đặc công tinh nhuệ. Suốt một ngày trời, cả đại đội địch bị cầm chân tại chỗ, không dám tiến thêm một mét nào vì sợ lọt vào vòng vây "ảo" mà Hai Mạnh đã giăng ra.

4. Huyền thoại của sự thầm lặng

Cả cuộc đời chiến đấu, Trần Văn Mạnh đã tiêu diệt hàng trăm sinh lực địch, phá hủy nhiều phương tiện chiến tranh mà không cần đến những binh đoàn hùng hậu. Ông là minh chứng cho việc một người con của đất mẹ, nếu biết dựa vào địa hình và trí thông minh, có thể trở thành một pháo đài bất khả xâm phạm.

Năm 1978, với những chiến công "tàng hình" đầy quả cảm, ông vinh dự được Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.

Câu chuyện về Trần Văn Mạnh là bài ca về sự mưu trí và lòng dũng cảm của người chiến sĩ du kích Tây Ninh. Ông không chỉ là một tay súng giỏi, mà còn là linh hồn của rừng già, người đã dạy cho kẻ thù biết rằng: Trên mảnh đất Đất Thép này, ngay cả ngọn cỏ, lá cây cũng biết cách đánh giặc bảo vệ quê hương.

Ngày nay, những cánh rừng Gò Dầu đã xanh lại màu xanh hòa bình, nhưng huyền thoại về "Con sóc rừng" Hai Mạnh vẫn mãi được kể lại như một niềm tự hào bất diệt của người dân xứ núi

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn