Trần Văn Minh Anh
“MÙA XUÂN ĐẠI THẮNG – NHỮNG BƯỚC CHÂN TIẾN VÀO SÀI GÒN”
Tôi là Nguyễn Hữu Thành, chiến sĩ thuộc Quân đoàn 2, tham gia Chiến dịch Hồ Chí Minh tháng 4 năm 1975.
Cuối tháng 3 năm ấy, khi nghe tin Tây Nguyên và Huế – Đà Nẵng đã được giải phóng, tinh thần đơn vị tôi như bừng cháy. Chúng tôi hành quân ngày đêm tiến về phía Nam. Những đoàn xe chở bộ đội nối dài trên quốc lộ, bụi đỏ cuộn lên phía sau.
Đêm 28 tháng 4, chúng tôi áp sát cửa ngõ Sài Gòn. Thành phố phía trước sáng rực ánh đèn, nhưng không khí căng thẳng như dây đàn. Ai cũng hiểu giờ phút quyết định đã đến.
Sáng 30 tháng 4, tiếng pháo mở màn vang lên. Đơn vị tôi theo đội hình xe tăng tiến qua cầu Sài Gòn. Đạn vẫn nổ lác đác, nhưng sức kháng cự đã yếu dần.
Khi xe tiến gần trung tâm, tôi nhìn thấy người dân đứng hai bên đường. Có người mang nước, có người vẫy tay, có người khóc. Một bà cụ nắm lấy tay tôi:
“Các con tới rồi…”
Khoảng gần trưa, tin Dinh Độc Lập được tiếp quản lan nhanh. Chúng tôi ôm nhau giữa đường phố. Nhiều người lính bật khóc. Tôi nhớ đến những đồng đội đã ngã xuống suốt chặng đường dài từ năm 1968 đến 1975. Giá như họ còn sống để chứng kiến ngày này.
Buổi chiều hôm ấy, tôi ngồi trên bậc thềm một ngôi nhà ven đường, tháo mũ, lau vội mồ hôi. Lần đầu tiên sau nhiều năm, tôi cảm thấy bầu trời yên tĩnh đến lạ.
Ngày 30 tháng 4 năm 1975 không chỉ là ngày chiến thắng, mà là ngày tôi hiểu thế nào là giá trị của hòa bình.



