Bài viết

Trần Văn Minh-Người bác sĩ quân y

Cao Bằng01/07/2026Chi đoàn TTYT Cao Bằng (Chi đoàn TTYT Cao Bằng)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong thời hoa lửa, không chỉ có những người lính cầm súng đứng trên mặt trận, mà còn có những người lính trắng áo blouse, tay không vũ khí nhưng vẫn lao vào lửa đạn để cứu sống đồng đội. Đó là câu chuyện của bác sĩ quân y Trần Văn Minh.

Bác sĩ Minh sinh năm 1945 tại Hà Nội. Trước khi chiến tranh bùng nổ, anh là sinh viên năm cuối khoa Y Đại học Y Hà Nội. Năm 1968, khi nhận lệnh nhập ngũ, Minh tình nguyện xin vào đơn vị quân y tuyến đầu. “Tôi muốn cứu người chứ không muốn giết người,” anh nói với người yêu trước ngày lên đường. Cô gái ấy chỉ lặng lẽ gật đầu, trao cho anh chiếc khăn tay thêu chữ “Quyết thắng”.

Được phân công về một trạm xá dã chiến thuộc Sư đoàn 320, bác sĩ Minh nhanh chóng quen với nhịp sống khắc nghiệt. Trạm xá chỉ là những hầm ngầm sơ sài, mái lợp lá, tường đất. Ban ngày bom máy bay rền rĩ, ban đêm anh và các y sĩ thức trắng để mổ lấy đạn, băng bó vết thương. Thuốc men khan hiếm, máu truyền phải lấy trực tiếp từ những người lính khỏe mạnh nhất.

Có một trận đánh kéo dài ba ngày ba đêm tại vùng biên giới. Hàng trăm thương binh được đưa về trạm. Bác sĩ Minh không ngủ, không ăn. Anh liên tục phẫu thuật dưới ánh đèn dầu leo lét. Một chiến sĩ bị mảnh đạn găm sát tim, anh phải mổ ngay tại chỗ mà không có đủ dụng cụ hiện đại. Mồ hôi nhễ nhại, tay run vì kiệt sức, nhưng Minh vẫn bình tĩnh nói: “Cậu bình tĩnh nhé, anh sẽ cứu cậu về với mẹ.”

Giữa trận bom, trạm xá bị đánh trúng. Mảnh bom bay vèo qua đầu, một y tá ngã xuống ngay bên anh. Minh vẫn ôm chặt thương binh, che chắn cho bệnh nhân bằng thân mình. Anh bị thương ở vai nhưng vẫn cố gắng sơ cứu cho hơn 20 người khác trước khi ngất đi vì mất máu.

Sau khi tỉnh lại, Minh từ chối việc chuyển về tuyến sau. Anh xin ở lại tuyến đầu với lý do giản dị: “Ở đây còn nhiều đồng đội cần tôi.” Trong suốt những năm tháng chiến tranh, bác sĩ Minh đã trực tiếp cứu chữa cho hàng nghìn chiến sĩ. Nhiều người được anh cứu sống sau này trở thành cán bộ, trở về xây dựng đất nước và luôn coi anh như ân nhân.

Chiến tranh kết thúc, bác sĩ Minh trở về Hà Nội tiếp tục công tác tại bệnh viện. Nhưng vết thương cũ vẫn âm ỉ mỗi khi trời chuyển mùa. Ông ít kể về những năm tháng xưa, chỉ đôi khi ngồi một mình lặng lẽ nhìn chiếc khăn tay thêu chữ “Quyết thắng” đã ố vàng theo năm tháng.

Hôm nay, khi nhắc đến thời hoa lửa, người ta không chỉ nhớ đến những người anh hùng cầm súng, mà còn nhớ đến những bác sĩ quân y thầm lặng như bác sĩ Minh – những con người đã dùng chính máu, mồ hôi và trí tuệ của mình để giữ cho ngọn lửa cách mạng không tắt.

Họ là minh chứng sống động rằng: Trong chiến tranh, lòng nhân ái và tinh thần trách nhiệm có thể sáng ngời hơn cả ánh lửa bom đạn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn