Trần Văn Ngọc – Người lính mang theo dòng quê
Trần Văn Ngọc, binh nhất, sinh năm 1944, quê ấp Mương 40, xã Tây Yên, An Giang. Trần Văn Ngọc thuộc thế hệ đã trưởng thành trong những năm đất nước còn nhiều thử thách. Khi khoác lên mình bộ quân phục, có lẽ điều ông mang theo nhiều nhất không chỉ là những vật dụng cần thiết mà còn là ký ức về quê nhà. Người lính xa quê thường nhớ những điều nhỏ bé. Có thể đó là mùi cơm mới, tiếng gà buổi sáng, một con đường đất hay dòng nước quen thuộc. Những thứ tưởng như bình thường khi còn ở nhà lại trở thành tài sản quý giá nhất trong ký ức. Ngọc có thể đã cùng đồng đội trải qua những ngày thiếu thốn và gian khổ. Trong hoàn cảnh ấy, tình đồng đội trở nên đặc biệt. Một người chia sẻ phần ăn, một người giúp đỡ khi mệt, một lời động viên cũng có thể giúp người khác tiếp tục. Nếu có những đêm không ngủ, có lẽ ông từng nghĩ về Mương 40. Nơi ấy có gia đình và có một cuộc sống mà người lính luôn mong một ngày được trở lại.
Duyệt dùm em.



