Trần Văn Nhân - Người chiến sĩ lữ đoàn xe tăng 203 và ký ức rẽ sóng thép tiến vào Dinh Độc Lập
Cựu chiến binh Trần Văn Nhân, là pháo thủ dũng cảm của Lữ đoàn xe tăng 203 (Quân đoàn 2) đã trực tiếp tham gia sự kiện lịch sử tiến đánh Dinh Độc Lập ngày 30/4/1975. Tình nguyện nhập ngũ từ tuổi 16, ông đã đi qua những trận chiến khốc liệt tại Quảng Trị trước khi cùng đơn vị thần tốc tiến về giải phóng Sài Gòn. Trong giờ phút sinh tử tại cầu Sài Gòn và Ngã tư Hàng Xanh, ông đã mưu trí phá dải phân cách mở đường cho xe tăng tiến lên, dũng cảm băng mình cứu chữa đồng đội bị thương, và vinh dự có m
Trần Văn Nhân - Người chiến sĩ lữ đoàn xe tăng 203 và ký ức rẽ sóng thép tiến vào Dinh Độc Lập
Mỗi dịp tháng Tư về, khi những khóm hoa loa kèn gọi mùa hè tới và sắc cờ đỏ sao vàng rực rỡ khắp các tuyến phố, hàng triệu người dân Việt Nam lại bồi hồi hướng về mốc son lịch sử ngày 30/4/1975. Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua, chiến tranh đã lùi xa vào quá khứ, nhưng đối với cựu chiến binh (CCB) Trần Văn Nhân, ký ức về buổi trưa lịch sử tại Dinh Độc Lập vẫn vẹn nguyên, sống động như mới hôm qua. Là một chứng nhân lịch sử trực tiếp có mặt trên những chiếc xe tăng húc đổ cổng dinh sào huyệt cuối cùng của ngụy quyền, câu chuyện của ông là một khúc tráng ca đầy tự hào, được đánh đổi bằng cả máu và nước mắt của những người đồng đội ngay trước giờ khải hoàn.
Hành trình ra trận của người con đất cảng Hải Phòng bắt đầu vào năm 1971. Khi cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước bước vào giai đoạn cam go, khốc liệt nhất, chàng thanh niên Trần Văn Nhân khi ấy mới 16 tuổi đã tình nguyện viết đơn lên đường nhập ngũ tại Tiểu đoàn 559, Trung đoàn 5 Yên Tử. Sau khi trải qua "mùa hè đỏ lửa" đầy thử thách tại chiến trường Quảng Trị năm 1972, cuối năm 1973, ông được điều động về làm pháo thủ số 2 thuộc Đại đội 3, Tiểu đoàn 1, Lữ đoàn xe tăng 203, Quân đoàn 2. Đây chính là đơn vị mũi nhọn thép, gánh vác trọng trách thọc sâu trong chiến dịch tiễn công giải phóng miền Nam.
Giữa tháng 4/1975, thực hiện mệnh lệnh thần tốc của Bộ Chính trị, cánh quân của Quân đoàn 2 từ Đà Nẵng đã hành quân dọc theo quốc lộ 1, phối hợp giải phóng một loạt tỉnh miền Trung để tiến về hướng đông và đông nam Sài Gòn. Ngày 26/4, đơn vị của ông Nhân nổ súng đánh chiếm căn cứ Nước Trong cụm cứ điểm phòng thủ trọng yếu vòng ngoài của địch. Sau hơn 3 ngày đêm chiến đấu liên tục, đập tan tuyến cố thủ của xe tăng và pháo binh địch, rạng sáng ngày 30/4/1975, đoàn xe tăng của ông hướng thẳng vào trung tâm đầu não Sài Gòn.
Trận chiến tại cầu Sài Gòn diễn ra nghẹt thở khi địch điên cuồng nổ súng chặn cầu hòng cản bước tiến của ta. Giọng ông Nhân chùng xuống khi nhớ về khoảnh khắc vị Tiểu đoàn trưởng Ngô Văn Nhỡ anh dũng hy sinh ngay đầu cầu. Khi đó, ông Nhân đang ngồi trên xe tăng số hiệu 910 chạy song song dẫn đầu đội hình. Vừa qua cầu, xe 910 bị mắc kẹt vào dải phân cách. Không một giây chần chừ, ông Nhân dũng cảm ôm bộc phá lên phá tan vật cản để xe tiếp tục lao lên. Đến Ngã tư Hàng Xanh, khi chiếc xe tăng số hiệu 866 đi đầu bị trúng đạn khiến đồng đội bị thương nặng, pháo thủ Trần Văn Nhân đã ngay lập tức nhảy xuống xe, băng mình qua làn đạn để sơ cứu cho đồng đội rồi nhờ người dân đưa đi cấp cứu, trước khi nhanh chóng trở lại vị trí chiến đấu để hành quân về đích.
Vào lúc 11 giờ hơn ngày 30/4/1975, đoàn xe tăng tiến đến cổng Dinh Độc Lập. Ông Nhân đã tận mắt chứng kiến khoảnh khắc xe tăng 843 của Đại úy Bùi Quang Thận húc vào cổng phụ và xe tăng 390 của Chính trị viên Vũ Đăng Toàn dũng mãnh húc tung cổng chính lao vào trong sân. Đúng 11 giờ 30 phút, lá cờ giải phóng tung bay trên nóc dinh, báo hiệu Chiến dịch Hồ Chí Minh toàn thắng. Ông Nhân cùng các chiến sĩ giải phóng ùa vào, đứng trên lan can dinh vẫy chào dòng người quảng trường đang vỡ òa trong niềm vui thống nhất, đồng thời chứng kiến thời khắc đưa Tổng thống Dương Văn Minh ra đài phát thanh tuyên bố đầu hàng vô điều kiện.
Chiến tranh kết thúc, hai năm sau ông Trần Văn Nhân rời quân ngũ, trở về cống hiến cho ngành vận tải sông tại quê nhà Hải Phòng cho đến khi nghỉ chế độ. Hơn năm mươi năm qua đi, trong căn nhà nhỏ trên phố Trần Văn Lan, người lính già vẫn luôn giữ gìn những bức ảnh kỷ niệm bên chiếc xe tăng 390 huyền thoại. Ánh mắt ông vẫn ánh lên niềm tự hào vô hạn của một người con đã dâng hiến tuổi thanh xuân cho ngày hội thống nhất non sông, nhắc nhở các thế hệ mai sau luôn trân trọng giá trị của độc lập, tự do hôm nay.


