TRẦN VĂN NHỎ – NGƯỜI CHIẾN SĨ CẢNH VỆ TẬN TRUNG VỚI ĐẢNG, TẬN HIẾU VỚI DÂN
Anh hùng LLVTND Trần Văn Nhỏ, quê Hương Khê, Hà Tĩnh, nhập ngũ năm 18 tuổi, từng tham gia 11 trận chiến đấu trong kháng chiến chống Pháp và Chiến dịch Điện Biên Phủ. Sau đó ông công tác tại Trung đoàn 600, lực lượng Cảnh vệ, đảm nhiệm nhiệm vụ bảo vệ lãnh tụ và các cơ quan Trung ương Đảng, Nhà nước. Ông có 12 năm liên tục là Chiến sĩ thi đua, Chiến sĩ Quyết thắng, được tặng Huân chương Chiến công hạng Ba và Huy hiệu Bác Hồ. Năm 1966, khi mang quân hàm Trung úy, Trần Văn Nhỏ được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Giữa những năm tháng chiến tranh gian khổ của dân tộc, có những người lính trực tiếp xông pha ngoài mặt trận, cũng có những người âm thầm làm nhiệm vụ đặc biệt: bảo vệ tuyệt đối an toàn các đồng chí lãnh đạo và cơ quan đầu não của Đảng, Nhà nước. Trong lực lượng ấy, Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Trần Văn Nhỏ là một tấm gương tiêu biểu về lòng trung thành, ý chí chiến đấu và tinh thần trách nhiệm.
Trần Văn Nhỏ quê ở xã Sơn Long, huyện Hương Khê, tỉnh Hà Tĩnh – vùng quê giàu truyền thống cách mạng. Năm 18 tuổi, ông tình nguyện nhập ngũ, bước vào cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp.
Những năm đầu quân ngũ, Trần Văn Nhỏ trực tiếp tham gia 11 trận chiến đấu. Có những trận bom đạn dữ dội, bản thân bị thương nhưng ông vẫn không chịu rời vị trí.
Một kỷ niệm đặc biệt gắn với trận Ba Lay. Để phục vụ chiến đấu, đơn vị cần đưa vũ khí vượt qua sông Đà đang cuộn xiết giữa mùa nước lớn. Dưới làn bom đạn, việc vượt sông có thể phải trả giá bằng tính mạng.
Trần Văn Nhỏ vẫn xung phong.
Ông bơi qua dòng nước dữ, liên tục kéo những chiếc mảng chở vũ khí sang bờ bên kia. Bảy chuyến mảng được ông đưa qua an toàn, góp phần bảo đảm vũ khí kịp thời cho đơn vị chiến đấu.
Sau khi tham gia Chiến dịch Điện Biên Phủ, Trần Văn Nhỏ được chuyển về Trung đoàn 600, đơn vị sau này thuộc lực lượng Cảnh vệ.
Từ đây, nhiệm vụ của ông thay đổi nhưng trách nhiệm không hề nhẹ hơn.
Trung đoàn có nhiệm vụ bảo vệ lãnh tụ, cơ quan Trung ương Đảng và những mục tiêu đặc biệt quan trọng. Chỉ một sơ suất nhỏ cũng có thể gây hậu quả lớn.
Trên cương vị cán bộ, sau này là Tiểu đoàn trưởng Tiểu đoàn 2, Trần Văn Nhỏ luôn yêu cầu bản thân và đồng đội duy trì tinh thần cảnh giác cao nhất. Ông thường xuyên nghiên cứu phương án bảo vệ, rút kinh nghiệm sau mỗi nhiệm vụ và đề xuất nhiều sáng kiến nghiệp vụ.
Một số sáng kiến của ông được cấp trên đánh giá cao và phổ biến để các đơn vị khác nghiên cứu, áp dụng.
Dưới sự chỉ huy và đóng góp của những cán bộ như Trần Văn Nhỏ, đơn vị nhiều năm liên tục hoàn thành nhiệm vụ bảo vệ an toàn các cơ quan đầu não của Đảng và Nhà nước.
Nhưng người chiến sĩ Cảnh vệ ấy không chỉ nổi bật trong nhiệm vụ chuyên môn.
Trong những năm chống Mỹ, khi đất nước còn vô cùng khó khăn, Trần Văn Nhỏ đi đầu trong phong trào tăng gia sản xuất, thực hành tiết kiệm. Ông cùng cán bộ, chiến sĩ tranh thủ thời gian trồng trọt, chăn nuôi để cải thiện đời sống và giảm gánh nặng cho hậu phương.
Có năm, đơn vị tự túc bình quân cho mỗi người khoảng 40kg chất bột, rau xanh trong 8 tháng và 8,5kg thịt.
Từ một chiến sĩ trực tiếp chiến đấu đến khi trở thành cán bộ chỉ huy, Trần Văn Nhỏ vẫn giữ lối sống giản dị, kỷ luật và luôn đặt nhiệm vụ chung lên trước.
Chính tinh thần ấy giúp ông lập một thành tích đặc biệt: 12 năm liên tục, từ 1954 đến 1966, đạt danh hiệu Chiến sĩ thi đua, Chiến sĩ Quyết thắng.
Ông được tặng nhiều bằng khen, Huân chương Chiến công hạng Ba và còn có vinh dự được Chủ tịch Hồ Chí Minh tặng Huy hiệu của Người.
Năm 1966, khi đang mang quân hàm Trung úy, Trần Văn Nhỏ được Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Đằng sau cuộc đời binh nghiệp ấy còn là một câu chuyện gia đình nhiều hy sinh.
Trần Văn Nhỏ và bà Phạm Thị Huệ cùng quê, quen biết và nên duyên khi ông đang trong quân ngũ. Đám cưới chỉ diễn ra vỏn vẹn ít ngày. Sau 3 ngày bên người vợ trẻ, ông lại trở về đơn vị.
Rồi chiến tranh kéo hai người xa nhau.
Có thời gian 5 năm liền vợ chồng mới gặp lại. Người con trai đầu lòng và cũng là người con duy nhất của họ lớn lên trong phần lớn thời gian thiếu vắng cha.
Trong khi Trần Văn Nhỏ làm nhiệm vụ ở Việt Bắc, Tân Trào và nhiều địa bàn quan trọng, bà Huệ ở quê vừa nuôi con vừa tham gia công tác xã hội, từng là một nữ thanh niên hỏa tuyến tích cực.
Những ngày sum họp của hai vợ chồng trong suốt nhiều năm chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay.
Mãi đến năm 1982, khi Trần Văn Nhỏ nghỉ hưu với quân hàm Trung tá, gia đình mới thực sự được đoàn tụ trong căn nhà nhỏ ở Ngọc Hà, Hà Nội.
Sau hàng chục năm phục vụ quân đội và lực lượng Cảnh vệ, người lính năm xưa trở về với cuộc sống bình dị. Nhưng những năm tháng chiến đấu, bảo vệ lãnh tụ và cơ quan Trung ương vẫn là phần ký ức sâu sắc nhất trong cuộc đời ông.
Trần Văn Nhỏ là hình ảnh tiêu biểu của người chiến sĩ Cảnh vệ: trung thành tuyệt đối, dũng cảm trong chiến đấu, tận tụy trong công tác, giản dị trong đời thường và sẵn sàng hy sinh hạnh phúc riêng vì nhiệm vụ chung.
Cuộc đời ông cho thấy có những chiến công không nhất thiết được đo bằng số trận đánh hay số vũ khí thu được. Có những chiến công nằm ở việc hàng chục năm giữ vững một lời thề: bảo vệ an toàn những mục tiêu mà Tổ quốc giao phó.



