TRẦN VĂN NHU - BIÊN GIỚI PHÍA BẮC VÀ CUỘC ĐỜI SAU CHIẾN TRANH
BIÊN GIỚI PHÍA BẮC VÀ CUỘC ĐỜI SAU CHIẾN TRANH
Sau giải phóng, tôi được điều về Lữ đoàn Kiểm sát quân sự Sài Gòn – Gia Định, làm công an mật và công tác dân vận. Sáu tháng tập huấn, rồi đi khắp các địa bàn, ổn định dân cư, thu gom vũ khí, trấn áp tàn quân. Không còn tiếng bom đạn, nhưng trách nhiệm vẫn nặng nề.
Cuối năm 1977, tôi được cử đi học tại Trường Sĩ quan Lục quân 1. Ra trường cuối năm 1978, chưa kịp nghỉ ngơi bao lâu thì đầu năm 1979, tôi nhận lệnh lên Lạng Sơn. Ngày 17/2/1979, Trung Quốc nổ súng xâm lược biên giới. Tiếng súng hôm ấy vang lên dữ dội, kéo tôi trở lại với chiến tranh một lần nữa.
So với đánh Mỹ, đánh Trung Quốc khác nhiều. Lính Mỹ hiện đại, bài bản; lính Trung Quốc đông nhưng chủ quan. Điều khiến chúng tôi đau xót và căm phẫn nhất là họ bắn cả dân thường, không phân biệt già trẻ. Dù thiếu thốn đủ bề, đơn vị tôi vẫn giữ vững trận địa, đánh bật các đợt tiến công.
Sau chiến thắng, tôi được dự Đại hội Bắc Công toàn quốc, rồi được giao quyền Đại đội trưởng Đại đội 1. Đơn vị tặng tôi một chiếc áo bông xanh bằng vải phít, tôi mang về biếu bố – kỷ vật giản dị nhưng vô cùng quý giá.
Xuất ngũ, tôi trở về quê một thời gian, rồi đi công tác lên vùng Văn Sơn cũ, nay là xã Võ Lao. Chính tại mảnh đất ấy, tôi gặp người vợ của mình, lập gia đình và gắn bó cho đến hôm nay. Nhìn lại quãng đời đã qua, tôi thấy mình may mắn vì còn sống để kể lại. Và càng thấm thía rằng, hòa bình hôm nay là cái giá rất đắt của biết bao máu xương đồng đội.



