Trần Văn Ơn đã ngã xuống ở tuổi 19, nhưng tên tuổi anh đã trở thành một phần ký ức đẹp của tuổi trẻ Việt Nam – một đóa hoa bất tử giữa mùa hoa lửa của dân tộc.
Có những người tuổi đời còn rất trẻ, nhưng sự hy sinh của họ đã trở thành ngọn lửa thắp sáng tinh thần yêu nước của cả một thế hệ. Trần Văn Ơn là một trong những người thanh niên như thế.
Trần Văn Ơn sinh năm 1931 tại Sài Gòn. Anh là học sinh Trường Pétrus Ký, nay là Trường THPT chuyên Lê Hồng Phong. Trong những năm đất nước chịu sự đô hộ của thực dân Pháp, Trần Văn Ơn tích cực tham gia các hoạt động yêu nước của học sinh, sinh viên.
Ngày 9 tháng 1 năm 1950, tại Sài Gòn, học sinh và sinh viên tổ chức một cuộc biểu tình lớn để phản đối chính sách đàn áp của chính quyền thực dân, đồng thời yêu cầu trả tự do cho những học sinh, sinh viên bị bắt.
Trần Văn Ơn cùng đông đảo bạn bè tham gia cuộc đấu tranh.
Đoàn người biểu tình bị đàn áp. Trong lúc bảo vệ bạn bè và đồng đội, Trần Văn Ơn đã bị bắn và hy sinh.
Anh ra đi khi mới 19 tuổi.
Cái chết của Trần Văn Ơn đã gây xúc động mạnh trong giới học sinh, sinh viên và nhân dân Sài Gòn. Ngày tang lễ của anh trở thành một cuộc biểu dương tinh thần yêu nước lớn. Hàng vạn người đã xuống đường tiễn đưa người thanh niên trẻ về nơi an nghỉ.
Từ sự hy sinh của Trần Văn Ơn, ngày 9 tháng 1 trở thành một dấu mốc đặc biệt trong lịch sử phong trào học sinh, sinh viên Việt Nam. Sau này, ngày 9 tháng 1 được chọn làm Ngày truyền thống học sinh, sinh viên Việt Nam.
Trần Văn Ơn không phải là một vị tướng, cũng không phải một người đã trải qua nhiều năm chiến trận. Anh chỉ là một người học sinh trẻ tuổi với những ước mơ bình dị. Nhưng khi đất nước cần, anh đã đứng lên.
Tuổi 19 của anh đã dừng lại giữa những ngày đất nước còn chìm trong khói lửa. Nhưng lý tưởng và tinh thần yêu nước của anh vẫn tiếp tục sống trong các thế hệ học sinh, sinh viên Việt Nam.
Hôm nay, khi những người trẻ được học tập dưới mái trường hòa bình, được tự do theo đuổi ước mơ, câu chuyện về Trần Văn Ơn càng khiến chúng ta trân trọng những tháng ngày hiện tại.



