TRẦN VĂN ƠN – NGỌN CỜ ĐẦU CỦA TUỔI TRẺ VÀ TẤM LƯNG CHẮN ĐẠN TRƯỚC HỌNG SÚNG SÀI GÒN
Lấy thân mình che chở cho các em nhỏ trước trận mưa đạn dã man của quân thù, người học sinh 18 tuổi Trần Văn Ơn đã ngã xuống ngay giữa lòng Sài Gòn. Sự hy sinh oanh liệt của anh vào ngày 9/1/1950 đã thổi bùng ngọn lửa đấu tranh sục sôi, trở thành Ngày truyền thống bất tử của học sinh, sinh viên Việt Nam suốt hơn 7 thập kỷ qua.
TRẦN VĂN ƠN – NGỌN CỜ ĐẦU CỦA TUỔI TRẺ VÀ TẤM LƯNG CHẮN ĐẠN TRƯỚC HỌNG SÚNG SÀI GÒN
Lấy thân mình che chở cho các em nhỏ trước trận mưa đạn dã man của quân thù, người học sinh 18 tuổi Trần Văn Ơn đã ngã xuống ngay giữa lòng Sài Gòn. Sự hy sinh oanh liệt của anh vào ngày 9/1/1950 đã thổi bùng ngọn lửa đấu tranh sục sôi, trở thành Ngày truyền thống bất tử của học sinh, sinh viên Việt Nam suốt hơn 7 thập kỷ qua.
Trong trái tim của bao thế hệ học trò Việt Nam, cái tên Trần Văn Ơn luôn gợi nhớ đến hình ảnh một người anh lớn kiên trung, dũng cảm và tràn đầy tình thương yêu. Sinh năm 1931 tại xã Phước Thạnh, huyện Châu Thành (tỉnh Bến Tre) – vùng đất Dừa giàu truyền thống quật cường, anh lớn lên trong một gia đình giàu lòng yêu nước. Người chị gái của anh – liệt sĩ Trần Thị Lễ – đã anh dũng hy sinh năm 1948 trong lực lượng Công an xung phong, trở thành tấm gương và ngọn lửa thôi thúc anh dấn thân theo con đường cứu nước.
Năm 1947, khi mới 16 tuổi, Trần Văn Ơn là học sinh Trường Pétrus Ký (nay là Trường THPT chuyên Lê Hồng Phong, TP. Hồ Chí Minh). Sớm giác ngộ cách mạng, anh tích cực tham gia và trở thành hạt nhân nòng cốt của Hội học sinh, sinh viên Việt Nam – Nam Bộ, bám trường, bám lớp để vận động bạn bè đấu tranh chống lại chế độ thực dân.
Sự kiện làm rung chuyển đô thành Sài Gòn diễn ra vào ngày 9 tháng 1 năm 1950. Hàng vạn học sinh, sinh viên cùng đông đảo đồng bào Sài Gòn – Chợ Lớn đã rầm rộ xuống đường biểu tình, kéo đến Dinh Thủ Un đòi chính quyền thực dân Pháp và tay sai phải thả ngay những học sinh bị bắt, đồng thời mở cửa lại trường học.
Trước khí thế hừng hực của đoàn biểu tình, kẻ thù đã điên cuồng dùng dùi đùi, vòi phun nước và cuối cùng là xả súng dã man vào những măng non không một nhành cây che thân. Giữa hỗn loạn và mưa đạn tàn bạo, Trần Văn Ơn không hề sợ hãi. Người thanh niên 18 tuổi ấy đã xông xáo, dũng cảm giang tay che chở, đỡ đần cho các em học sinh nhỏ tuổi hơn tháo chạy thoát khỏi vòng vây. Chính trong khoảnh khắc hy sinh quên mình ấy, anh đã bị trúng đạn của kẻ thù và trút hơi thở cuối cùng.
Sự ngã xuống của Trần Văn Ơn như một ngòi nổ làm bùng lên ngọn lửa căm thù. Ngày 12/1/1950, đám tang của anh đã biến thành một cuộc diễu hành lịch sử vĩ đại nhất Sài Gòn lúc bấy giờ, thu hút hơn 300.000 người dân xuống đường tiễn đưa, giăng cao các biểu ngữ quyết chiến. Tinh thần quật cường ấy lớn đến mức Đại hội Toàn quốc Liên đoàn Thanh niên Việt Nam đã quyết định lấy ngày 9 tháng 1 hằng năm làm Ngày truyền thống Học sinh - Sinh viên Việt Nam.
Năm 2000, anh vinh dự được Nhà nước truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Hôm nay, những bức ảnh di ảnh ngả màu thời gian cùng tài liệu về anh vẫn được trân trọng giữ gìn tại các bảo tàng truyền thống. Tên của người anh hùng tuổi 18 – Trần Văn Ơn – đã được trang trọng đặt cho những mái trường rợp bóng cây, những con đường lớn rạng rỡ nắng vàng trên khắp mọi miền Tổ quốc, mãi mãi là ngọn đuốc soi đường cho các thế hệ học trò Việt Nam vươn lên.



