Trần Văn Ơn – Ngọn lửa tuổi trẻ còn mãi với thời gian
Từ một học sinh Trường Pétrus Ký, Trần Văn Ơn đã trở thành biểu tượng của phong trào học sinh, sinh viên Việt Nam. Sự hy sinh ngày 9 tháng 1 năm 1950 đã góp phần tạo nên một truyền thống được các thế hệ học sinh, sinh viên tiếp nối.

Cuộc đời Trần Văn Ơn có thể được kể lại bằng những mốc thời gian rất ngắn nhưng đầy ý nghĩa.
Ngày 29 tháng 5 năm 1931, anh chào đời tại Phước Thạnh, Châu Thành, Bến Tre.
Những năm thơ ấu, anh học tập tại Mỹ Tho rồi theo gia đình lên Sài Gòn.
Tháng 8 năm 1945, anh thi đậu vào Trường Pétrus Ký.
Năm học 1948–1949, anh thi vượt lớp và đỗ bằng Đệ nhất cấp Pháp.
Năm học 1949–1950, anh được đặc cách lên Ban Tú tài.
Từ năm 1947, anh đã tham gia phong trào học sinh yêu nước. Anh tích cực vận động học sinh tham gia các hoạt động đấu tranh và trở thành một trong những người tiêu biểu của phong trào học sinh tại trường.
Ngày 9 tháng 1 năm 1950 là mốc son cuối cùng nhưng cũng là mốc son quan trọng nhất trong cuộc đời anh.
Trong cuộc biểu tình của học sinh, sinh viên và nhân dân Sài Gòn – Chợ Lớn, Trần Văn Ơn đã dũng cảm đứng lên bảo vệ những người bạn nhỏ tuổi hơn. Anh bị trúng đạn và bị thương nặng.
Khoảng 15 giờ 30 phút cùng ngày, anh hy sinh tại Bệnh viện Chợ Rẫy.
Anh ra đi khi chưa đầy 19 tuổi.
Nhưng câu chuyện không kết thúc ở đó.
Sự hy sinh của Trần Văn Ơn đã tạo nên tiếng vang lớn trong phong trào học sinh, sinh viên. Tháng 2 năm 1950, ngày 9 tháng 1 được chọn làm Ngày truyền thống học sinh, sinh viên. Đến năm 1993, Hội Sinh viên Việt Nam cũng thống nhất lấy ngày 9 tháng 1 làm ngày truyền thống của Hội.
Năm 2000, Trần Văn Ơn được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Hơn bảy thập niên đã trôi qua kể từ ngày anh hy sinh, nhưng hình ảnh Trần Văn Ơn vẫn được nhắc đến trong các hoạt động giáo dục truyền thống của học sinh, sinh viên.
Câu chuyện của anh nhắc nhở thế hệ trẻ hôm nay phải biết trân trọng lịch sử, biết ơn những người đã hy sinh và sống có trách nhiệm với bản thân, gia đình, cộng đồng và đất nước.
Trần Văn Ơn đã sống một cuộc đời ngắn ngủi, nhưng lý tưởng và tinh thần của anh đã trở thành một ngọn lửa được truyền lại cho nhiều thế hệ học sinh, sinh viên Việt Nam.


