Trần Văn Ơn – Tuổi trẻ kiên cường, ngọn lửa đấu tranh không khuất phục
Trần Văn Ơn là một trong những gương mặt tiêu biểu của phong trào học sinh, sinh viên yêu nước tại Sài Gòn. Trong cuộc biểu tình ngày 9 tháng 1 năm 1950, anh dũng cảm đứng lên tố cáo sự đàn áp, che chở cho các em nhỏ và bị trúng đạn khi đang cứu một nữ sinh. Sự hy sinh khi chưa đầy 19 tuổi đã biến anh thành biểu tượng của lòng yêu nước, tinh thần đấu tranh và khí phách tuổi trẻ Việt Nam.
Từ năm 1947, anh tham gia vào phong trào học sinh yêu nước của trường, tham gia Hội học sinh sinh viên Việt Nam - Nam Bộ. Anh được coi là một cột trụ của phong trào học sinh yêu nước của Trường Pétrus Ký.
Ngày 9 tháng 1 năm 1950, ở Sài Gòn đã nổ ra một cuộc biểu tình lớn của hơn 6000 học sinh-sinh viên và giáo viên các trường, yêu cầu thủ tướng Trần Văn Hữu thả ngay những học sinh, sinh viên bị bắt. 13 giờ ngày hôm đó, chính phủ của thủ hiến Trần Văn Hữu đã huy động một lực lượng lớn cảnh sát để đàn áp phong trào biểu tình, đem vòi rồng phun nước và dùng dùi cui đánh đập tàn nhẫn người biểu tình. Cuộc đàn áp này đã dẫn tới việc bắt đi 150 người, đánh đập 30 người trọng thương tại chỗ. Trần Văn Ơn cùng một số bạn bè hiên ngang tiến về phía trước lớn tiếng tố cáo tội ác của chúng, đồng thời che chở cho các em nhỏ ở phía sau, trong lúc khiêng nữ sinh Tạ Thị Thâu của Trường Gia Long bị cảnh sát đánh ngất, Trần Văn Ơn đã bị trúng đạn vào bụng.
Cùng với các nạn nhân khác, anh được đưa vào Bệnh viện Chợ Rẫy cứu chữa, tuy nhiên do vết thương quá nặng nên đã qua đời vào 15 giờ 30 phút chiều ngày hôm đó. Khi đó, Trần Văn Ơn mới chưa đầy 19 tuổi.



