Trần Văn Phúc – Dân công hỏa tuyến lặng thầm trên những cung đường máu lửa
Trần Văn Phúc – Dân công hỏa tuyến lặng thầm trên những cung đường máu lửa
Trần Văn Phúc sinh năm 1945 trong một gia đình thuần nông. Khi kháng chiến bước vào giai đoạn quyết liệt, ông tham gia lực lượng dân công hỏa tuyến, đảm nhận nhiệm vụ vận chuyển lương thực, vũ khí và tải thương phục vụ chiến trường. Công việc của ông diễn ra chủ yếu trên những tuyến đường rừng núi hiểm trở, thường xuyên bị máy bay địch đánh phá.
Mỗi chuyến đi kéo dài nhiều ngày, thậm chí hàng tuần, phải đối mặt với bom đạn, đói rét và bệnh tật. Ông cùng đồng đội gùi từng bao gạo, từng thùng đạn vượt suối, băng rừng, có khi phải đi trong đêm tối để tránh sự phát hiện của địch. Dù không trực tiếp cầm súng chiến đấu, nhưng những đóng góp của ông có ý nghĩa sống còn đối với các đơn vị nơi tiền tuyến.
Trong một lần làm nhiệm vụ, đoàn dân công của ông bị máy bay địch phát hiện và ném bom dữ dội. Nhiều người bị thương, song Trần Văn Phúc vẫn kiên cường cùng đồng đội cứu hàng, bảo vệ vật tư, không để gián đoạn nhiệm vụ. Tinh thần trách nhiệm và sự hy sinh thầm lặng ấy đã góp phần bảo đảm mạch chi viện liên tục cho chiến trường.
Sau hòa bình, ông trở về địa phương, sống giản dị, cần cù lao động. Những năm tháng dân công hỏa tuyến đã để lại nhiều di chứng, song ông luôn tự hào vì đã góp phần nhỏ bé vào thắng lợi chung của dân tộc. Ông được Nhà nước công nhận là người có công với cách mạng, đại diện tiêu biểu cho lực lượng hậu cần thầm lặng nhưng vô cùng quan trọng.


