Bài viết

TRẦN VĂN PHƯƠNG – NGƯỜI GIỮ NGỌN CỜ

Ninh Bình24/04/2026Họ và tên: Hồ Sỹ Hoàn (Lớp: 11E – TrưỜNG THPT Cao Phong)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Câu chuyên về: TRẦN VĂN PHƯƠNG – NGƯỜI GIỮ NGỌN CỜ

Trong dòng chảy mãnh liệt của lịch sử dân tộc, mỗi thời kỳ đều ghi dấu những anh hùng đã hiến dâng tuổi xuân cho Tổ quốc. Nếu thời kỳ chống Pháp, chống Mỹ có những tên tuổi lừng lẫy, thì trong công cuộc bảo vệ chủ quyền biển đảo những năm 1980, cái tên Trần Văn Phương đã trở thành một biểu tượng bất tử. Tôi chọn kể về anh – người chiến sĩ Hải quân kiên trung – bởi câu chuyện của anh chính là nhịp cầu gần nhất kết nối trái tim giới trẻ hôm nay với biển đảo xa xôi, nhắc nhở chúng ta về giá trị của mỗi tấc đất, sải sóng quê hương.

Anh hùng Trần Văn Phương sinh năm 1960, quê ở vùng đất cát trắng Quảng Phúc, huyện Quảng Trạch, tỉnh Quảng Bình. Trong cuộc chiến cam go bảo vệ chủ quyền biên giới phía biển năm 1988, anh mang quân hàm Thiếu úy, giữ chức vụ Phó Chỉ huy trưởng đảo Gạc Ma thuộc quần đảo Trường Sa. Anh là đại diện tiêu biểu cho thế hệ thanh niên thời kỳ bảo vệ Tổ quốc: trẻ tuổi, đầy nhiệt huyết và mang trong mình trọng trách bảo vệ cương vực quốc gia trên biển Đông.

Câu chuyện về sự hy sinh của anh vào sáng ngày 14/3/1988 tại bãi đá Gạc Ma đã trở thành một huyền thoại bi tráng. Trong hoàn cảnh không cân sức, khi quân xâm lược dùng vũ lực hòng chiếm đảo và hạ lá cờ đỏ sao vàng, Thiếu úy Trần Văn Phương cùng các đồng đội đã kết thành một "Vòng tròn bất tử" để bảo vệ chủ quyền. Khoảnh khắc "đắt" nhất và cũng cảm động nhất chính là lúc anh trúng đạn của kẻ thù. Dù máu đã thấm đẫm tấm áo chiến sĩ, anh vẫn dùng sức lực cuối cùng giữ chặt cán cờ, không cho lá quốc kỳ rơi xuống. Lời thề đanh thép của anh trước lúc lâm chung: "Thà hy sinh chứ không chịu mất đảo. Hãy để cho máu của mình tô thắm lá cờ truyền thống của Quân chủng Hải quân anh hùng!" đã vang vọng khắp biển trời, trở thành mệnh lệnh trái tim cho bao thế hệ chiến sĩ.

Sự hy sinh của anh Trần Văn Phương không chỉ là một mất mát, mà còn mang ý nghĩa vô cùng sâu sắc về lòng yêu nước và tinh thần dũng cảm. Qua hình ảnh anh, ta thấy được một sự hy sinh thầm lặng nhưng rực rỡ, một trách nhiệm cao cả đối với Tổ quốc. Anh đã chứng minh rằng: khi lý tưởng sống hòa cùng vận mệnh dân tộc, con người ta có thể vượt qua mọi nỗi sợ hãi, kể cả cái chết, để bảo vệ lẽ phải và chủ quyền thiêng liêng.

Từ tấm gương của anh, bản thân em đã học được bài học lớn về lòng kiên định. Trong thời bình, yêu nước không nhất thiết phải là những hành động lớn lao, mà bắt đầu từ việc hiểu đúng lịch sử và có trách nhiệm với hiện tại. Nếu đặt mình vào hoàn cảnh của anh khi đó, em mong mình cũng sẽ đủ dũng khí để bảo vệ những giá trị thiêng liêng nhất của dân tộc. Tuổi trẻ hôm nay cần phải sống trách nhiệm hơn, bớt đi những mong cầu cá nhân ích kỷ để hướng về cộng đồng. Chúng ta cần lan tỏa những câu chuyện về anh trên mạng xã hội, trong các buổi học, để hình ảnh người lính biển không bao giờ xa lạ mà luôn hiện hữu như một ngọn hải đăng dẫn lối cho lý tưởng của thanh niên.

Khép lại trang sử về Gạc Ma, anh hùng Trần Văn Phương đã nằm lại với biển sâu, nhưng tinh thần của anh vẫn luôn sống mãi. Anh chính là minh chứng cho việc biển đảo không hề xa, biển đảo luôn ở trong tim mỗi người Việt Nam. Xin được nghiêng mình trước người chiến sĩ giữ cờ, và hứa sẽ sống xứng đáng với màu đỏ của lá quốc kỳ mà anh đã bảo vệ bằng cả mạng sống của mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
TRẦN VĂN PHƯƠNG – NGƯỜI GIỮ NGỌN CỜ | Câu chuyện thời hoa lửa