Anh hùng Lực lượng vũ trang

Trần Văn Phương - người lính Gạc ma và giấy phút bất tử giữa biển trời tổ quốc

TRẦN VĂN PHƯƠNG – NGƯỜI LÍNH GẠC MA VÀ PHÚT GIÂY BẤT TỬ GIỮA BIỂN TRỜI TỔ QUỐC

Quảng Trị18/08/2026Xã Tân Châu (Đoàn xã Tân Châu)6 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ngày 14/3/1988, giữa biển trời Trường Sa, 64 cán bộ, chiến sĩ Hải quân nhân dân Việt Nam đã anh dũng hy sinh khi thực hiện nhiệm vụ bảo vệ chủ quyền thiêng liêng của Tổ quốc tại khu vực Gạc Ma.

Trong những hình ảnh được nhắc nhớ nhiều nhất về sự kiện ấy là Trần Văn Phương – người chiến sĩ đã đứng lại giữa thời khắc hiểm nguy để bảo vệ lá cờ Tổ quốc và động viên đồng đội.

Sự hy sinh của anh đã trở thành một biểu tượng về lòng dũng cảm, ý chí kiên cường và tinh thần sẵn sàng hy sinh vì chủ quyền biển, đảo.

Trần Văn Phương sinh năm 1965, quê tại xã Quảng Phúc, huyện Quảng Trạch, tỉnh Quảng Bình.

Anh nhập ngũ và công tác trong Quân chủng Hải quân nhân dân Việt Nam. Những năm tháng tuổi trẻ của Trần Văn Phương gắn với biển đảo và nhiệm vụ bảo vệ chủ quyền quốc gia.

Năm 1988, tình hình tại quần đảo Trường Sa diễn biến phức tạp. Các đơn vị Hải quân được giao nhiệm vụ xây dựng công trình, đóng giữ và bảo vệ các khu vực thuộc chủ quyền Việt Nam.

Trần Văn Phương có mặt tại Gạc Ma trong thời điểm ấy.

Anh là Chỉ huy phó đảo Gạc Ma, trực tiếp tham gia tổ chức lực lượng thực hiện nhiệm vụ.

Sáng 14/3/1988, cán bộ, chiến sĩ Việt Nam thực hiện nhiệm vụ tại Gạc Ma trong điều kiện căng thẳng.

Các chiến sĩ đứng thành vòng tròn để bảo vệ lá cờ Tổ quốc.

Trong tình huống đối phương tìm cách uy hiếp và giằng lấy lá cờ, Trần Văn Phương đã kiên quyết bảo vệ.

Anh được ghi nhận với câu nói thể hiện quyết tâm của người lính:

“Thà hy sinh chứ không chịu mất đảo.”

Trong cuộc đối đầu sau đó, Trần Văn Phương bị đối phương bắn và anh đã hy sinh tại Gạc Ma.

Anh ra đi khi mới 23 tuổi.

Một người lính trẻ đã gửi lại tuổi xuân giữa biển trời Trường Sa.

Sự hy sinh của Trần Văn Phương không chỉ là câu chuyện về một người lính.

Đó là câu chuyện về trách nhiệm của người chiến sĩ trước chủ quyền quốc gia.

Trong thời khắc sinh tử, anh đã lựa chọn đứng lại.

Đứng lại để bảo vệ lá cờ.

Đứng lại để bảo vệ đồng đội.

Và đứng lại để bảo vệ danh dự, chủ quyền của Tổ quốc.

Sau trận chiến ngày 14/3/1988, 64 cán bộ, chiến sĩ Hải quân nhân dân Việt Nam đã hy sinh.

Mỗi người trong số họ có một gia đình, một quê hương, những người thân yêu và những ước mơ còn dang dở.

Trần Văn Phương cũng vậy.

Anh còn rất trẻ.

Tuổi hai mươi của anh chưa kịp đi hết những dự định của một đời người thì đã dừng lại giữa biển khơi.

Hơn ba thập kỷ đã trôi qua.

Đất nước đã có nhiều đổi thay. Trường Sa hôm nay vẫn là nơi những người lính Hải quân ngày đêm thực hiện nhiệm vụ.

Những người lính đang tiếp nối công việc của những người đi trước.

Trong dòng chảy ấy, tên tuổi Trần Văn Phương và 64 cán bộ, chiến sĩ hy sinh tại Gạc Ma vẫn được Nhân dân ghi nhớ.

Sự hy sinh của họ nhắc nhở mỗi người Việt Nam rằng chủ quyền quốc gia là giá trị thiêng liêng, được các thế hệ nối tiếp nhau gìn giữ.

Thế hệ thanh niên hôm nay không phải đối mặt với chiến tranh như thế hệ Trần Văn Phương.

Nhưng tuổi trẻ vẫn có một nhiệm vụ lớn lao: xây dựng và bảo vệ Tổ quốc trong thời bình.

Đó là học tập, lao động, sáng tạo, chấp hành pháp luật, giữ gìn truyền thống dân tộc và nâng cao nhận thức về chủ quyền quốc gia.

Đó cũng là biết cúi đầu trước những người đã hy sinh và biết trân trọng cuộc sống hòa bình hôm nay.

Câu chuyện của Trần Văn Phương không nhằm khơi lại đau thương, mà để nhắc nhớ giá trị của hòa bình và trách nhiệm của mỗi thế hệ.

Trần Văn Phương đã nằm lại giữa biển trời Gạc Ma.

Anh không trở về với gia đình.

Không được chứng kiến những đổi thay của quê hương.

Không được sống những năm tháng bình yên mà chính thế hệ mình đã góp phần bảo vệ.

Nhưng tên anh vẫn còn đó.

Trong ký ức của đồng đội.

Trong sự tưởng nhớ của gia đình.

Trong những trang sử về Trường Sa.

Và trong lòng những người Việt Nam trân trọng chủ quyền của Tổ quốc.

Trần Văn Phương – người lính 23 tuổi đã gửi lại tuổi xuân nơi Gạc Ma.

Giữa trùng khơi, anh đã nằm lại.

Nhưng hình ảnh người chiến sĩ kiên cường bảo vệ lá cờ Tổ quốc vẫn là một biểu tượng nhắc nhở thế hệ hôm nay:

Hãy biết trân trọng hòa bình, ghi nhớ sự hy sinh của cha anh và sống có trách nhiệm với từng tấc đất, vùng biển, hải đảo thiêng liêng của Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn