TRẦN VĂN PHƯƠNG – NGƯỜI LÍNH GIỮ CỜ GIỮ ĐẢO
Có những người lính đã nằm lại giữa những cánh rừng Trường Sơn, có những người hy sinh trên những chiến hào Điện Biên, cũng có những người gửi lại tuổi xuân giữa biển khơi để bảo vệ từng tấc đảo thiêng liêng của Tổ quốc. Trần Văn Phương là một trong những người lính như thế

Có những người lính đã nằm lại giữa những cánh rừng Trường Sơn, có những người hy sinh trên những chiến hào Điện Biên, cũng có những người gửi lại tuổi xuân giữa biển khơi để bảo vệ từng tấc đảo thiêng liêng của Tổ quốc. Trần Văn Phương là một trong những người lính như thế.
Ông sinh năm 1965 tại Quảng Phúc, Quảng Trạch, Quảng Bình, trong một gia đình nông dân nghèo có truyền thống cách mạng. Tuổi thơ của Trần Văn Phương gắn với quê hương miền Trung còn nhiều gian khó. Học xong lớp 10, chàng trai trẻ lên đường nhập ngũ, bắt đầu cuộc đời quân ngũ của mình.
Sau khi được đào tạo về kế toán trinh sát pháo binh, tháng 1-1984, Trần Văn Phương được bổ sung về làm khẩu đội trưởng pháo thuộc Tiểu đoàn 562, Lữ đoàn 146, Vùng 4 Hải quân. Trong quá trình công tác, ông thể hiện là một cán bộ có năng lực, trách nhiệm và luôn hoàn thành tốt nhiệm vụ. Đơn vị tiếp tục cử ông đi học tại Trường Quân chính Quân khu 7.
Tháng 1-1986, trở về đơn vị, Trần Văn Phương được bổ nhiệm Trung đội trưởng và đề bạt quân hàm Thiếu úy. Chỉ hai năm sau, khi tình hình trên quần đảo Trường Sa trở nên căng thẳng, ông được giao một nhiệm vụ đặc biệt: Phó chỉ huy trưởng tại đá Gạc Ma, thuộc cụm đảo Sinh Tồn, quần đảo Trường Sa.
Đó cũng là nơi ông gửi lại tuổi thanh xuân của mình.
Đầu tháng 3-1988, tình hình tại Trường Sa diễn biến căng thẳng. Các lực lượng Việt Nam đang có mặt trên những đảo, đá thuộc quần đảo Trường Sa để thực hiện nhiệm vụ bảo vệ chủ quyền. Trần Văn Phương cùng đồng đội được giao nhiệm vụ bảo vệ đá Gạc Ma.
Chiều 13-3-1988, tàu chiến Trung Quốc tiến đến khu vực Gạc Ma và yêu cầu lực lượng Việt Nam rời khỏi đá. Trước tình thế đó, những người lính Việt Nam vẫn kiên định thực hiện nhiệm vụ được giao.
Rạng sáng 14-3, tình hình trở nên đặc biệt căng thẳng khi lực lượng Trung Quốc đưa quân tiến về khu vực lá cờ Việt Nam đang tung bay.
Đối với những người lính đang làm nhiệm vụ, lá cờ ấy không đơn thuần là một mảnh vải. Đó là biểu tượng của Tổ quốc, của chủ quyền và của lời thề mà họ đã mang theo từ ngày khoác lên mình bộ quân phục.
Trần Văn Phương tổ chức lực lượng, động viên cán bộ, chiến sĩ bình tĩnh, quyết tâm bảo vệ lá cờ Tổ quốc.
Khi đối phương tìm cách giằng lấy lá cờ, người chỉ huy trẻ đã lao tới bảo vệ. Trong thời khắc sinh tử ấy, ông không lùi bước. Khi một chiến sĩ bị uy hiếp, Trần Văn Phương tiếp tục xông vào cứu đồng đội và bị trúng đạn.
Ông đã hy sinh ngày 14-3-1988, khi mới 23 tuổi.
Một người lính trẻ, một người con của Quảng Bình, một cán bộ hải quân đang ở tuổi đẹp nhất của cuộc đời đã nằm lại giữa biển khơi. Phía sau ông là gia đình, quê hương và những đồng đội. Trước mặt ông là lá cờ Tổ quốc mà ông đã lựa chọn bảo vệ đến cùng.
Sự hy sinh của Trần Văn Phương trở thành biểu tượng về lòng dũng cảm và ý chí bảo vệ chủ quyền biển, đảo. Ngày 6-1-1989, ông được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Nhắc đến Trần Văn Phương, người ta thường nhớ đến câu nói được lưu truyền gắn với ông:
“Thà hy sinh chứ không chịu mất đảo. Hãy để cho máu của mình tô thắm lá cờ truyền thống của Quân chủng Hải quân anh hùng.”
Câu nói ấy, cùng hình ảnh người lính lao về phía lá cờ giữa biển khơi, đã trở thành một trong những ký ức sâu sắc về những người lính Gạc Ma.
Nhưng phía sau một người anh hùng là một con người rất trẻ.
Trần Văn Phương ra đi khi tuổi đời mới 23. Ông chưa kịp sống hết tuổi thanh xuân, chưa kịp đi qua những năm tháng bình yên của một người lính sau chiến tranh. Những điều bình dị mà một chàng trai trẻ có thể mong ước – một mái nhà, một gia đình, những ngày trở về quê hương – tất cả đều dừng lại ở tuổi 23.
Ông đã chọn ở lại với biển.
Ngày hôm nay, khi đất nước đã bước sang một thời kỳ hòa bình và phát triển, những người trẻ có thể đi qua những con đường rộng mở, có thể học tập, làm việc và theo đuổi những ước mơ riêng. Nhưng giữa cuộc sống bình yên ấy, vẫn có những cái tên cần được nhắc nhớ.
Trần Văn Phương là một trong những cái tên như thế.
Ông nhắc chúng ta rằng chủ quyền của Tổ quốc không phải là một khái niệm xa xôi. Đằng sau mỗi vùng biển, mỗi hòn đảo là biết bao thế hệ đã canh giữ, là mồ hôi, nước mắt và cả máu xương của những người lính.
Từ những chiến hào trên đất liền đến những điểm đảo giữa trùng khơi, người lính Việt Nam qua nhiều thế hệ vẫn mang trong mình một lời thề giống nhau: khi Tổ quốc cần, sẵn sàng đứng ở nơi khó khăn nhất.
Trần Văn Phương đã đứng ở nơi ấy.
Và ở tuổi 23, ông đã để lại tuổi xuân của mình giữa biển trời Tổ quốc.
Có thể thời gian sẽ làm phai màu những bức ảnh cũ, có thể những người từng chứng kiến ngày 14-3-1988 rồi sẽ lần lượt trở về với đất. Nhưng ký ức về những người lính Gạc Ma sẽ còn được kể lại cho những thế hệ sau.
Bởi có những người lính không trở về để kể câu chuyện của mình.
Thì đất nước phải kể thay họ.



