Cựu chiến binh

Trần Văn Tá

Ninh Bình13/05/2026Trần Văn Tá3 lượt xem0 lượt chia sẻ

1. Chiếc ba lô cũ Tôi là một người lính trẻ từ Hà Nam vào Nam năm 1971. Chiếc ba lô vải dù màu xanh olive đã theo tôi suốt hai năm trời, nặng trĩu thư nhà, nắm cơm cháy và vài viên thuốc sốt rét. Đêm mưa rừng Tây Nguyên tầm tã, nước dột qua mái lá, ba lô ướt sũng. Tôi hoảng hốt moi mãi mới tìm thấy bức thư mẹ gửi từ ba tháng trước. Nhờ lớp nilon tôi cẩn thận bọc kỹ, chữ mẹ vẫn còn đọc được. Mẹ viết: “Con ơi, mẹ nhớ con lắm. Ở đó con giữ gìn sức khỏe, ăn uống đầy đủ nhé.” Đọc xong, tôi ngồi thu mình trong góc hầm, nước mắt rơi lã chã hòa lẫn với nước mưa. Đó là bức thư cuối cùng của mẹ. Một tháng sau, tôi nhận tin mẹ mất vì bom Mỹ dội làng. Chiếc ba lô cũ ấy, tôi vẫn giữ đến tận bây giờ, dù đã rách tả tơi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn