Cựu chiến binh

Trần văn Tám (1)

aa

Phú Thọ02/02/2026Nguyễn Việt Dũng2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Trần Văn Tám, sinh năm 1952.
Năm 1973, khi đất nước còn chìm trong khói lửa, tôi rời quê hương để lên đường nhập ngũ. Tuổi hai mốt của tôi gắn với tiếng trống quân, với bước chân hành quân và với lời dặn dò ngắn ngủi của cha mẹ: “Đi rồi nhớ giữ mình.”

Ngoài chiến trường, tôi mới hiểu sâu sắc thế nào là giữ lửa.
Ngọn lửa nhỏ trong bếp dã chiến giúp chúng tôi sưởi ấm giữa những đêm rừng lạnh buốt. Ngọn lửa của tinh thần đồng đội giúp chúng tôi đứng vững trước bom đạn, trước những mất mát không thể gọi tên. Nhưng cũng chính chiến tranh khiến ngọn lửa ấy hao dần – khi mỗi lần nhìn một người bạn mãi mãi nằm lại sau trận đánh, lòng tôi lại lặng xuống một phần.

Năm 1976, tôi xuất ngũ. Trở về quê hương với mái tóc còn xanh nhưng tâm hồn đã chín chắn hơn rất nhiều. Cuộc sống đời thường đón tôi bằng ruộng đồng, bằng công việc gia đình, bằng những nỗi lo to nhỏ mà người lính trở về phải học lại từ đầu.

Ngọn lửa của năm tháng chiến tranh không còn bùng cháy như trước, nhưng nó không hề tắt. Nó trở thành một đốm lửa âm ỉ, giúp tôi sống tử tế, kiên trì và có trách nhiệm trong từng việc nhỏ của cuộc đời.

Giờ đây, khi nhìn lại một quãng đời đã qua, tôi thấm thía rằng:
hao lửa không phải là hết lửa.
Hao lửa là khi người lính dùng phần lửa còn lại để thắp sáng cho gia đình, cho quê hương, và cho thế hệ sau không phải chứng kiến chiến tranh như chúng tôi đã từng.

Và tôi tự hào vì tuổi trẻ của mình đã được gửi vào ngọn lửa chung ấy – lặng lẽ nhưng không bao giờ vô nghĩa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn