Trần Văn Thọ
Trần Văn Thọ
Hơn 3 năm chiến đấu rồi cũng trôi qua. Cuối năm 1987, tôi nằm trong đội hình những người lính tình nguyện rút quân về nước. Qua nhiều năm chiến đấu, được bình an trở về nguyên vẹn với gia đình, với tôi đã là niềm hạnh phúc lớn. Cho đến hôm nay, cuộc chiến đã lùi xa hàng chục năm, nhưng những ký ức về khoảng thời gian chiến đấu vẫn hiện lên như những thước phim của cuộc đời. Từ sâu thăm thẳm trong tâm hồn, tôi bồi hồi nhớ về những đồng đội đã cùng nhau chiến đấu trên chiến trường K. Biết bao nhiêu đồng đội từ khi giã từ vũ khí đến nay vẫn chưa lần gặp mặt. Đồng đội ơi đang ở đâu, làm gì, ai còn, ai mất? Lòng bỗng chợt buồn, khóe mắt thoáng cay cay ... Tất cả chỉ còn là những ký ức của một thời chiến đấu hào hùng, máu lửa!



