Trần Văn Thọ – Người chiến sĩ dành trọn tuổi xuân nơi biên giới
Sinh năm 1935, Trần Văn Thọ là một trong những chiến sĩ tiêu biểu của lực lượng Công an nhân dân vũ trang những năm đầu thành lập. Từ một thanh niên sớm tham gia cách mạng, ông đã dành gần trọn tuổi trẻ cho chiến đấu và công tác ở những vùng biên giới xa xôi, nơi điều kiện vô cùng khắc nghiệt. Ông hy sinh năm 1961 và được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân năm 1967.
Năm 1935, Trần Văn Thọ sinh ra trong một gia đình nghèo. Tuổi thơ của ông không trải qua những tháng ngày đủ đầy. Khi còn nhỏ, cha mất, mẹ phải tần tảo nuôi các con. Những khó khăn của cuộc sống sớm khiến Trần Văn Thọ trưởng thành hơn so với tuổi.
Năm 15 tuổi, khi đất nước đang trong những năm tháng kháng chiến chống thực dân Pháp, ông tham gia lực lượng du kích. Một lần trong chiến đấu chống càn, ông bị thương nhưng vẫn tiếp tục con đường cách mạng.
Ngày 11/11/1952, Trần Văn Thọ chính thức nhập ngũ. Từ đây, cuộc đời ông gắn với những chặng đường chiến đấu và công tác ở vùng rẻo cao biên giới. Ông hoạt động tại nhiều địa bàn thuộc khu vực Tây Bắc, nơi núi rừng hiểm trở, giao thông khó khăn và đời sống nhân dân còn thiếu thốn.
Không chỉ chiến đấu, Trần Văn Thọ còn đặc biệt quan tâm đến cuộc sống của đồng bào các dân tộc. Tại vùng biên giới, ông vận động người dân học chữ, từng bước xóa bỏ những tập tục lạc hậu và đấu tranh với tệ nạn nghiện thuốc phiện. Những việc làm ấy khiến người dân ngày càng tin tưởng và yêu quý người cán bộ, chiến sĩ đến từ miền xuôi.
Có những nơi, người cán bộ biên phòng không chỉ là người bảo vệ biên giới mà còn là người thầy, người cán bộ dân vận và người thân của đồng bào.
Trần Văn Thọ đã sống như vậy trong nhiều năm.
Trong chiến đấu, ông luôn thể hiện sự bình tĩnh và mưu trí. Trong một trận chiến ở Pờ Xì Ngài tháng 5/1953, ông dẫn đầu tiểu đội xung phong tiêu diệt địch và thu được một khẩu tiểu liên. Đến trận Dào San tháng 5/1954, ông bình tĩnh chờ đối phương đến gần mới nổ súng, tiêu diệt 2 người và làm bị thương 3 người. Những thành tích ấy góp phần tạo nên hình ảnh một người chiến sĩ gan dạ, có bản lĩnh trong chiến đấu.
Nhưng có lẽ điều khiến đồng đội và người dân nhớ đến Trần Văn Thọ không chỉ là những trận đánh.
Đó là những ngày ông lặng lẽ bám bản, bám dân giữa núi rừng biên giới.
Năm 1961, sau nhiều năm làm việc trong điều kiện khắc nghiệt, sức khỏe của ông suy giảm. Đầu tháng 8 năm ấy, mưa lớn kéo dài khiến nước suối dâng cao, nhiều công trình của người dân bị hư hỏng. Dù sức khỏe không tốt, Trần Văn Thọ vẫn mặc áo mưa đi sửa guồng nước và nhà kho của hợp tác xã.
Sau khi hoàn thành công việc, ông lên cơn sốt rét ác tính.
Đồng đội tìm cách cáng ông trở về đơn vị, nhưng khi vừa đến nơi, ông đã trút hơi thở cuối cùng vào ngày 8/8/1961, khi mới 26 tuổi.
Sự ra đi của ông khiến đồng đội và đồng bào địa phương vô cùng thương tiếc.
Trong ngày an táng, người dân bản Leng Su Sìn đã cùng nhau mang từng hòn đá từ suối Păng Pơi, cách nơi an táng gần 2 km, về xếp quanh mộ ông. Họ tự dựng bia để tưởng nhớ người cán bộ đã nhiều năm sống và làm việc giữa bản làng của mình.
Đó có lẽ là sự ghi nhận giản dị nhưng cảm động nhất dành cho một người chiến sĩ.
Ông đến với đồng bào bằng nhiệm vụ của người cán bộ.
Nhưng khi ra đi, ông được người dân tiễn đưa như một người thân của bản làng.
Năm 1967, Chủ tịch Hồ Chí Minh ký lệnh truy tặng Trần Văn Thọ danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân vì những thành tích xuất sắc trong sự nghiệp kháng chiến. Ông được ghi nhận là một trong những chiến sĩ tiêu biểu của lực lượng Công an nhân dân vũ trang thời kỳ đầu.
Câu chuyện về Trần Văn Thọ không chỉ nói về một người lính đã hy sinh.
Đó còn là câu chuyện về một con người dành tuổi trẻ cho những nơi khó khăn nhất; nơi người chiến sĩ vừa bảo vệ biên cương, vừa giúp dân học chữ, xây dựng cuộc sống và giữ gìn sự bình yên cho bản làng.
Tuổi đời của ông chỉ dừng lại ở 26, nhưng những gì ông để lại vẫn sống trong ký ức của đồng đội và nhân dân nơi biên giới.



