Trần Văn Thùa – Dòng sông và người trung sĩ
Trần Văn Thùa sinh năm 1951, mang quân hàm trung sĩ và quê ở ấp Thứ Nhất, xã Tây Yên. Với một người sinh ra ở miền Tây, sông nước có lẽ luôn là một phần của ký ức. Trong câu chuyện tưởng niệm về anh, dòng sông có thể trở thành hình ảnh xuyên suốt: buổi sáng hiền hòa, buổi chiều đỏ ánh mặt trời và những đêm lặng lẽ đưa người lính qua những vùng đất còn nhiều hiểm nguy. Trung sĩ Thùa được hình dung là người từng trải. Anh biết rằng trong chiến tranh, sự bình tĩnh đôi khi quý hơn cả lời nói. Khi đồng đội lo lắng, anh chỉ cần một câu ngắn gọn để mọi người lấy lại tinh thần. Khi hành quân giữa đêm, anh quan sát từng dấu hiệu bất thường trên đường đi. Những điều tưởng như nhỏ bé ấy tạo nên phẩm chất của một người lính. Có thể anh từng nhớ đến mẹ trong những đêm dài, nhớ tiếng gà gáy bên mái nhà và những mùa nước nổi. Nhưng nỗi nhớ không làm bước chân người lính chậm lại. Nó khiến anh hiểu rõ hơn vì sao mình phải cố gắng. Ngày nay, khi nhìn lại một thời hoa lửa, những người như Trần Văn Thùa nhắc chúng ta rằng lịch sử không chỉ được tạo nên bởi những sự kiện lớn. Lịch sử còn nằm trong từng người lính bình dị đã mang theo quê hương trong suốt hành trình của mình.
Duyệt dùm em.



