Cựu chiến binh

Trần văn Tình

aa

Phú Thọ02/02/2026Nguyễn Việt Dũng2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Trần Văn Tình, sinh năm 1951.
Năm 1974, khi đất nước còn đang ở giai đoạn cam go nhất của cuộc kháng chiến, tôi lên đường nhập ngũ. Tuổi hai mươi ba của tôi là tuổi để người khác lo xây dựng gia đình, nhưng tôi thì khoác ba lô rời quê với một niềm tin giản dị: Tổ quốc cần, mình phải đi.

Trong những năm tháng đầu quân, tôi đã trải qua đủ mọi gian khó. Lửa đối với người lính không chỉ là để nấu một bữa cơm, để sưởi trong đêm rừng lạnh, mà còn là ngọn lửa tinh thần – giúp chúng tôi đứng vững giữa bom đạn, giữa mệt mỏi và giữa những phút giây tưởng chừng không còn sức mà bước tiếp.

Nhưng chiến tranh và gian khổ cũng làm ngọn lửa ấy hao dần.
Hao khi nhìn đồng đội ngã xuống.
Hao trong những tháng ngày hành quân triền miên.
Hao trong những đêm dài mà tiếng súng vẫn vọng lại từ xa.

Đó là những vết trầm lặng mà chỉ người lính mới hiểu.

Đến năm 1981, tôi xuất ngũ sau bảy năm dài trong quân đội. Trở về quê hương, tôi vừa mừng, vừa bỡ ngỡ. Mái tóc còn xanh nhưng lòng đã chín chắn hơn nhiều so với tuổi đời. Cuộc sống đời thường đòi hỏi tôi bắt đầu lại từ ruộng đồng, gia đình, và những lo toan không tên.

Ngọn lửa của tuổi trẻ trong chiến trường không còn bùng cháy dữ dội nữa, nhưng nó không hề tắt. Nó trở thành một đốm lửa bền bỉ, theo tôi trong từng việc làm, từng suy nghĩ – dạy tôi phải sống tử tế, trách nhiệm và biết trân trọng hòa bình mà biết bao người đã phải đánh đổi để có.

Giờ đây, khi nhìn lại chặng đường đã qua, tôi thấm thía rằng:
hao lửa không phải là tàn lửa.
Hao lửa là khi tuổi trẻ của người lính lặng lẽ cháy hết mình để gìn giữ cho hôm nay được bình yên.

Và tôi tự hào vì tuổi xuân của mình đã được gửi vào ngọn lửa chung ấy – âm thầm nhưng chưa bao giờ vô nghĩa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn