TRẦN VĂN TRÀ- NGƯỜI CON ĐẤT QUẢNG

Ngày 15/9/1919, tại xã Tịnh Long, huyện Sơn Tịnh, Quảng Ngãi, Nguyễn Chấn – sau này là Thượng tướng Trần Văn Trà – ra đời trong một gia đình nghèo. Quê hương giàu truyền thống yêu nước đã sớm hun đúc trong ông ý chí chống áp bức.
Tuổi trẻ bước vào cách mạng
Năm 1936, khi còn học tại Huế, Nguyễn Chấn tham gia phong trào học sinh yêu nước. Năm 1938, ở tuổi 19, ông gia nhập Đảng Cộng sản Đông Dương. Những năm sau đó, ông nhiều lần bị thực dân Pháp bắt và giam cầm nhưng không từ bỏ con đường cách mạng.
Những năm tháng chiến đấu
Sau Cách mạng tháng Tám, Trần Văn Trà bước vào cuộc kháng chiến chống Pháp và nhanh chóng trưởng thành qua thực tiễn chiến trường Nam Bộ. Ông từng chỉ huy ở Khu 8, Khu 7, Khu Sài Gòn – Chợ Lớn và nhiều chiến trường quan trọng.
Đến cuộc kháng chiến chống Mỹ, ông trở lại chiến trường miền Nam và giữ cương vị Tư lệnh Bộ Chỉ huy quân sự Miền, rồi Tư lệnh Quân giải phóng miền Nam Việt Nam. Ông trực tiếp tham gia chỉ huy nhiều chiến dịch lớn, trong đó có Chiến dịch Nguyễn Huệ năm 1972.
Những ngày cuối của cuộc chiến
Mùa xuân năm 1975, Trần Văn Trà là Phó Tư lệnh Chiến dịch Hồ Chí Minh. Tại Xuân Lộc, khi quân ta gặp khó khăn trước tuyến phòng thủ được xem là “cánh cửa thép” phía Đông Sài Gòn, ông trực tiếp đến Sở chỉ huy Quân đoàn 4 để nắm tình hình và đề xuất thay đổi cách đánh: không sa vào đánh trực diện mà cô lập Xuân Lộc, cắt đường tiếp tế và đánh vào phía sau. Cách đánh này góp phần làm tan vỡ tuyến phòng thủ Xuân Lộc, mở đường cho chiến dịch tiến về Sài Gòn.
Sau ngày đất nước thống nhất
Ngày 30/4/1975, chiến dịch Hồ Chí Minh toàn thắng. Một người con của làng quê Tịnh Long đã đi qua gần bốn thập kỷ chiến tranh, từ một thanh niên yêu nước trở thành một vị tướng giữ trọng trách lớn trên chiến trường miền Nam.
Nhưng phía sau những quân hàm và chiến công vẫn là hình bóng quê nhà.
Trần Văn Trà sinh ra từ đất Quảng Ngãi, trưởng thành trong những năm tháng đất nước chìm trong khói lửa và dành phần lớn cuộc đời mình cho cuộc đấu tranh giành độc lập, thống nhất đất nước.
Có lẽ vì thế, khi nhắc đến ông, người Quảng Ngãi không chỉ nhớ một vị tướng tài ba, mà còn nhớ đến một người con đã đi rất xa nhưng mang theo quê hương suốt cả cuộc đời.



