Trần Văn Trình – Người binh nhất giữa quê nhà và nhiệm vụ
Trần Văn Trình sinh năm 1955, là binh nhất, quê tại ấp Kinh Dài, xã Tây Yên, tỉnh An Giang. Trình có thể đã bước vào quân ngũ với tâm trạng giống nhiều thanh niên cùng thời: vừa háo hức, vừa lo lắng, vừa nhớ gia đình. Người lính binh nhất thường phải học rất nhiều điều từ đầu. Kỷ luật, giờ giấc, đội hình, cách phối hợp với đồng đội – tất cả đều trở thành những bài học mỗi ngày. Nhưng chính những bài học ấy làm người thanh niên trưởng thành. Có những đêm sau giờ nhiệm vụ, Trình có thể cùng đồng đội nhắc về quê. Người thì nhớ mẹ, người nhớ vợ, người nhớ con, người nhớ một con đường làng. Khi đến lượt Trình, có lẽ Kinh Dài hiện lên trong tâm trí anh với những hình ảnh bình dị nhất. Những hình ảnh bình thường ấy chính là thứ người lính muốn bảo vệ. Hòa bình không phải một điều xa xôi. Hòa bình là được về nhà, được nghe tiếng người thân, được đi trên con đường quê mà không phải lo sợ. Trần Văn Trình có thể được nhớ như một người lính bình dị của một thế hệ bình dị. Anh không cần được đặt vào một chiến công chưa có hồ sơ. Chỉ cần biết anh đã mang cấp bậc binh nhất, đã thuộc về quê Kinh Dài và đã sống trong thời kỳ đầy thử thách, câu chuyện của anh đã có đủ chiều sâu để kể.
Duyệt dùm em.



