Cựu chiến binh

Trần Văn Trung – Một thời bám làng, giữ quê

An Giang22/08/2026Trương Văn Tường (Đoàn xã Đông Thái)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Trần Văn Trung, sinh năm 1954. Tuổi trẻ của tôi đi qua trong những năm tháng quê hương còn chìm trong gian khó, khi chiến tranh như một lớp sương nặng nề phủ lên từng con đường đất đỏ, từng mái nhà tranh và cả nhịp sống lam lũ của người dân.

Khi ấy, tôi tham gia lực lượng du kích địa phương, ngày ngày bám đất, bám làng. Chân quen lội qua bùn ruộng lạnh, vai quen đeo súng, mắt quen nhìn bóng tối để giữ gìn từng tấc quê hương, cùng bà con vượt qua những tháng ngày đầy hiểm nguy.

Có những đêm bước đi trong bóng tối dày đặc, chỉ nghe tiếng côn trùng rả rích và tiếng lá khô xào xạc dưới chân. Có những ngày xa gia đình, ngồi lặng bên bờ tre nghe gió thổi qua mà lòng nặng trĩu nỗi nhớ nhà. Nhưng giữa tất cả, trách nhiệm với quê hương vẫn luôn sáng rõ trong tim, không gì lay chuyển được.

Điều tôi nhớ nhất là tình đồng đội. Trong gian khó, chúng tôi chia nhau từng nắm cơm nguội, từng ngụm nước mát, cùng nhau vượt qua những lần đối mặt hiểm nguy. Có người đã đi cùng tôi qua biết bao chặng đường, có người chỉ còn lại trong ký ức, mãi mãi không trở về, để lại khoảng trống không thể lấp đầy.

Tôi còn nhớ một đêm báo động. Cả tổ du kích lặng lẽ vào vị trí giữa màn đêm đặc quánh. Không một lời nói, chỉ có tiếng thở nhẹ và những ánh mắt trao nhau sự hiểu ý. Khi tình hình căng thẳng qua đi, hơi sương đêm vẫn còn đọng trên vai áo, nhưng tất cả vẫn giữ vững tinh thần, tiếp tục nhiệm vụ trong sự cảnh giác cao độ.

Chiến tranh rồi cũng lùi xa. Những cánh đồng từng khô cằn vì bom đạn nay lại xanh mướt màu lúa. Làng quê trở về với tiếng gà gáy sáng, tiếng trẻ con cười đùa và nhịp sống yên bình, chậm rãi.

Nhìn lại chặng đường đã qua, tôi chỉ thấy mình đã góp một phần rất nhỏ bé của tuổi trẻ cho quê hương trong những năm tháng gian khó nhất.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn