Trận Vị Xuyên – Những năm tháng không tên
Trận Vị Xuyên – Những năm tháng không tên
Trận Vị Xuyên – Những năm tháng không tên
Những năm 1984–1989, Vị Xuyên (Hà Giang) là nơi ngút trời bom đạn. Hùng, lính trẻ từ Nam Định, nhận nhiệm vụ trấn giữ điểm cao 685 – nơi được gọi là “cối xay thịt”. Suốt nhiều tháng, hầm hào bị phá rồi lại đào, đất đá nóng lên vì pháo.
Trong hầm nhỏ ẩm lạnh, Hùng và đồng đội chia nhau từng ngụm nước, từng mẩu lương khô. Thỉnh thoảng họ hát để át tiếng pháo. Có lần, khi địch tấn công, Hùng bị mảnh đạn găm vào chân nhưng vẫn kéo được đồng đội bị thương về hầm. Anh nói: “Đồi này mà mất, sau lưng là cả quê hương”.
Ngày giải phóng biên giới, Hùng trở về với vết thương còn đau mỗi khi trở trời. Nhưng mỗi lần nghe ai nhắc hai chữ Vị Xuyên, mắt anh rưng rưng. Đó là nơi tuổi trẻ anh và bạn bè hóa thành một dòng sông ký ức – dữ dội, đau thương nhưng vô cùng kiêu hãnh.



