Cựu chiến binh

Trần Xuân hòa

aa

Phú Thọ02/02/2026Nguyễn Việt Dũng2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Trần Xuân Hòa, sinh năm 1951.
Năm 1974, khi đất nước còn chìm trong khói lửa, tôi rời quê hương để lên đường nhập ngũ. Lúc ấy, tôi chưa nghĩ gì nhiều, chỉ biết rằng tuổi trẻ phải góp một phần cho Tổ quốc, dù nhỏ bé đến đâu.

Chiến trường dạy tôi hiểu giá trị của ngọn lửa — lửa của sự sống, lửa của niềm tin và lửa của tinh thần người lính. Nhưng chiến tranh cũng làm lửa hao đi rất nhanh. Mỗi đêm hành quân, mỗi lần tiễn đồng đội, mỗi khoảnh khắc đối diện bom đạn… đều khiến ngọn lửa trong lòng tôi trĩu xuống, lặng hơn, chín chắn hơn.

Năm 1976, tôi xuất ngũ. Trở về với quê nhà, tôi vẫn mang theo sự lặng lẽ của một người lính đã đi qua những năm tháng đầy mất mát. Cuộc sống đời thường tiếp tục: làm ăn, chăm gia đình, dựng xây cuộc sống mới. Ngọn lửa từng bùng cháy trong chiến tranh không còn rực rỡ, nhưng nó trở thành đốm than hồng âm ỉ — bền bỉ, kiên nhẫn, và không bao giờ tắt.

Giờ đây nhìn lại, tôi hiểu rằng:
hao lửa không phải là hết lửa.
Hao lửa là khi ta mang những trải nghiệm của thời trai trẻ để sống tốt hơn, sống trách nhiệm hơn trong hòa bình.

Và tôi tự hào vì mình đã góp một phần nhỏ, rất nhỏ thôi, vào ngọn lửa chung của dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn