Gặp gỡ Trung tá Trần Xuân Sinh, chúng tôi như được tiếp thêm ngọn lửa nhiệt huyết từ một trái tim đã dành trọn cho Tổ quốc. Giọng ông trầm ấm, chất chứa sự điềm đạm của người từng trải qua bao phong ba bão táp, nhưng vẫn giữ trọn nét dung dị, mộc mạc của người lính Cụ Hồ.
Gợi lại những ký ức về một thời hoa lửa hào hùng, ông chậm rãi kể: Năm 1965, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước đang bước vào giai đoạn cam go, khốc liệt, tôi lúc đó mới 17 tuổi đã tạm gác lại những ước mơ tuổi học trò, xung phong lên đường nhập ngũ. Tôi trốn nhà để xung phong ra chiến trường. Bởi tôi biết, nếu đề xuất nguyện vọng, bố mẹ tôi sẽ trăn trở, lo lắng cho con…”. Thanh niên Trần Xuân Sinh nhập ngũ với niềm tin phơi phới được vào Nam đánh giặc. Và một năm sau đó (năm 1966), trải qua thời gian huấn luyện, ông chính thức trở thành người lính pháo cao xạ thuộc Tiểu đoàn 20 - một trong những đơn vị tinh nhuệ của Bộ Tư lệnh 559 trên tuyến đường Trường Sơn huyền thoại. Từ đây, những năm tháng tuổi trẻ đẹp nhất của ông gắn liền với chiến trường Quảng Trị khốc liệt - nơi được ví như "túi bom" của giặc Mỹ. Suốt 10 năm (1965-1975) ở chiến trường, ông cùng đồng đội tham gia gần 500 trận lớn nhỏ, góp phần làm nên chiến thắng của các chiến dịch lớn như: Chiến dịch đường 9-Khe sanh; chiến dịch Trị - Thiên năm 1972; chiến dịch Hồ Chí Minh… Đối với Anh hùng LLVTND Trần Xuân Sinh, mỗi trận đánh là một thử thách cam go, một cuộc đối đầu trực diện với cái chết. Không ít lần bị thương, đối mặt giữa lằn ranh sinh-tử, nhưng ý chí chiến đấu trong ông và các đồng đội chưa bao giờ vơi cạn.
Đến năm 1966, tôi nhập ngũ ở Tiểu đoàn 20- pháo cao xạ, Bộ tư lệnh 559 và tham gia chiến đấu ở chiến trường Quảng Trị. Cuộc đời binh nghiệp, tôi đã cùng đồng đội tham gia chiến đấu khoảng 500 trận lớn, nhỏ và đã có không ít lần bị thương, "vào sinh ra tử". Kỷ niệm tôi nhớ mãi, đó là sau khi cùng anh em đồng đội trong đơn vị lập công xuất sắc, tôi vinh dự là được ra Hà Nội gặp Bác Hồ. Bác Hồ của chúng ta giản dị lắm! Gặp Người, tôi không nghĩ một vị lãnh tụ tối cao như Bác lại giản dị và ân cần đến thế. Khi được ngồi ăn cơm cùng, Bác đã thân mật hỏi thăm, trò chuyện, động viên các chiến sĩ. Vì vậy ai cũng xúc động và cảm thấy Người thật gần gũi, thân thương. Được gặp Bác, ai cũng vui mừng, phấn khởi và tự nhủ mình phải ra sức phấn đấu để thực hiện bằng được những lời căn dặn của Người. Sau lần đó, tôi và các đồng đội tự hứa phải nỗ lực nhiều hơn nữa để xứng đáng với niềm tin tưởng của Người dành cho các chiến sĩ...
Với những thành tích đặc biệt trong chiến đấu, ngày 22/12/1969, chiến sĩ Trần Xuân Sinh đã được Chủ tịch nước phong tặng danh hiệu cao quý Anh hùng LLVTND. Cựu chiến binh Trần Xuân Sinh chia sẻ: Tham gia cách mạng, được phong tặng Anh hùng LLVTND, trở về sau chiến tranh là sĩ quan cao cấp của một đất nước anh hùng, tôi thấy mình thật vinh dự và may mắn hơn rất nhiều so với những đồng đội đã ngã xuống, hy sinh.Gặp gỡ Trung tá Trần Xuân Sinh, chúng tôi như được tiếp thêm ngọn lửa nhiệt huyết từ một trái tim đã dành trọn cho Tổ quốc. Giọng ông trầm ấm, chất chứa sự điềm đạm của người từng trải qua bao phong ba bão táp, nhưng vẫn giữ trọn nét dung dị, mộc mạc của người lính Cụ Hồ. Gợi lại những ký ức về một thời hoa lửa hào hùng, ông chậm rãi kể: Năm 1965, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước đang bước vào giai đoạn cam go, khốc liệt, tôi lúc đó mới 17 tuổi đã tạm gác lại những ước mơ tuổi học trò, xung phong lên đường nhập ngũ. Tôi trốn nhà để xung phong ra chiến trường. Bởi tôi biết, nếu đề xuất nguyện vọng, bố mẹ tôi sẽ trăn trở, lo lắng cho con…”. Thanh niên Trần Xuân Sinh nhập ngũ với niềm tin phơi phới được vào Nam đánh giặc. Và một năm sau đó (năm 1966), trải qua thời gian huấn luyện, ông chính thức trở thành người lính pháo cao xạ thuộc Tiểu đoàn 20 - một trong những đơn vị tinh nhuệ của Bộ Tư lệnh 559 trên tuyến đường Trường Sơn huyền thoại. Từ đây, những năm tháng tuổi trẻ đẹp nhất của ông gắn liền với chiến trường Quảng Trị khốc liệt - nơi được ví như "túi bom" của giặc Mỹ. Suốt 10 năm (1965-1975) ở chiến trường, ông cùng đồng đội tham gia gần 500 trận lớn nhỏ, góp phần làm nên chiến thắng của các chiến dịch lớn như: Chiến dịch đường 9-Khe sanh; chiến dịch Trị - Thiên năm 1972; chiến dịch Hồ Chí Minh… Đối với Anh hùng LLVTND Trần Xuân Sinh, mỗi trận đánh là một thử thách cam go, một cuộc đối đầu trực diện với cái chết. Không ít lần bị thương, đối mặt giữa lằn ranh sinh-tử, nhưng ý chí chiến đấu trong ông và các đồng đội chưa bao giờ vơi cạn.
Đến năm 1966, tôi nhập ngũ ở Tiểu đoàn 20- pháo cao xạ, Bộ tư lệnh 559 và tham gia chiến đấu ở chiến trường Quảng Trị. Cuộc đời binh nghiệp, tôi đã cùng đồng đội tham gia chiến đấu khoảng 500 trận lớn, nhỏ và đã có không ít lần bị thương, "vào sinh ra tử". Kỷ niệm tôi nhớ mãi, đó là sau khi cùng anh em đồng đội trong đơn vị lập công xuất sắc, tôi vinh dự là được ra Hà Nội gặp Bác Hồ. Bác Hồ của chúng ta giản dị lắm! Gặp Người, tôi không nghĩ một vị lãnh tụ tối cao như Bác lại giản dị và ân cần đến thế. Khi được ngồi ăn cơm cùng, Bác đã thân mật hỏi thăm, trò chuyện, động viên các chiến sĩ. Vì vậy ai cũng xúc động và cảm thấy Người thật gần gũi, thân thương. Được gặp Bác, ai cũng vui mừng, phấn khởi và tự nhủ mình phải ra sức phấn đấu để thực hiện bằng được những lời căn dặn của Người. Sau lần đó, tôi và các đồng đội tự hứa phải nỗ lực nhiều hơn nữa để xứng đáng với niềm tin tưởng của Người dành cho các chiến sĩ...
Với những thành tích đặc biệt trong chiến đấu, ngày 22/12/1969, chiến sĩ Trần Xuân Sinh đã được Chủ tịch nước phong tặng danh hiệu cao quý Anh hùng LLVTND. Cựu chiến binh Trần Xuân Sinh chia sẻ: Tham gia cách mạng, được phong tặng Anh hùng LLVTND, trở về sau chiến tranh là sĩ quan cao cấp của một đất nước anh hùng, tôi thấy mình thật vinh dự và may mắn hơn rất nhiều so với những đồng đội đã ngã xuống, hy sinh.