TRĂNG KHUYẾT ĐẠI NGÀN: HẠ SĨ CHIẾN SĨ LÔ VĂN NGUYỆT
TRĂNG KHUYẾT ĐẠI NGÀN: HẠ SĨ CHIẾN SĨ LÔ VĂN NGUYỆT
Có những sự ra đi găm thẳng vào lòng đất mẹ đúng vào thời khắc ánh trăng thu vằng vặc đang rọi sáng khắp núi rừng, để lại nỗi đau thắt nghẹn cho những người ở lại trước một tuổi xuân vừa chạm ngõ mười chín. Tham gia cuộc thi "Cuộc chiến thời hoa lửa", tôi đã đứng lặng hàng giờ trước trang sử rớm máu của Hạ sĩ, Chiến sĩ Lô Văn Nguyệt. Sinh năm 1953 tại vùng đất Nghĩa Đồng, huyện Tân Kỳ, tỉnh Nghệ An, anh mang theo dòng máu kiên cường của người con xứ Nghệ bước vào cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước trong hàng ngũ của Tiểu đoàn 02, KC. Ngày 15 tháng 10 năm 1972, giữa lúc cuộc đối đầu lịch sử tại các cao điểm miền Trung đạt đến độ tàn khốc đỉnh điểm, đơn vị của anh nhận mệnh lệnh bằng mọi giá phải giữ vững công sự chặn đứng mũi đột kích của xe tăng địch. Đêm tháng Mười, trời lạnh buốt, nhưng chiến hào rực cháy bởi những trận bão pháo tọa độ liên tục cày nát các mỏm đồi. Khói độc mù mịt hòa lẫn mùi khét của thuốc súng và đất đá sạt lở dữ dội xé toạc màn đêm.
Trong trận đối đầu không cân sức ấy, khi hỏa lực địch quét rát mặt bờ hào, một mảnh pháo phạt ngang hông khiến anh Nguyệt chấn thương nghiêm trọng, máu trào ra xối xả nhuộm đỏ thẫm vạt áo bạt thô. Đồng đội định băng bó đưa anh về tuyến sau, nhưng người chiến sĩ mười chín tuổi lắc đầu đẩy tay họ ra. Anh biết, nếu vị trí súng máy của mình im tiếng, toàn bộ sườn đồi sẽ bị bộ binh địch tràn ngập. Bằng một nghị lực phi thường vượt lên trên giới hạn sinh học, anh Nguyệt gồng mình bò rướn qua vách hào sũng nước mưa, dùng hai đầu gối đã nát vụn tì chặt vào gờ đá, một tay ôm vết thương đang tuôn máu, tay còn lại ghì chặt báng súng máy nhả từng loạt đạn đanh thép vào đội hình giặc. Khẩu súng máy rực lửa bẻ gãy ba đợt phản kích liên tiếp của kẻ thù trước khi anh trút hơi thở cuối cùng, khi ánh trăng thu vừa khuất sau đỉnh núi. Chi tiết biểu tượng xé lòng găm vào tâm khảm những người còn sống chính là chiếc thắt lưng bạt dính máu tươi, dẫu bị xé rách một góc do mảnh bom găm nhưng khóa đồng vẫn bện chặt vào gờ công sự như tư thế bám trụ bất khuất chưa bao giờ đầu hàng. Cái chết của anh Nguyệt là bài học về lòng trung thành vẹn tròn, một lời chất vấn đanh thép gửi thế hệ thanh niên thời đại số hôm nay: Chúng ta đã và đang sống ra sao để xứng đáng với những mầm sống đã tình nguyện hóa cát bụi cho dáng hình Tổ quốc hôm nay được đứng lên ngạo nghễ?



