Bài viết

trang nhật ký bên hầm cứu thương

Ninh Bình18/05/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ
trang nhật ký bên hầm cứu thương

Trong những năm kháng chiến chống Mỹ cứu nước, giữa những cánh rừng Trường Sơn mịt mù khói lửa có rất nhiều hầm cứu thương dã chiến được dựng lên để cứu chữa bộ đội bị thương ngoài mặt trận. Ở những nơi ấy, các y sĩ và hộ lý phải làm việc ngày đêm trong điều kiện vô cùng thiếu thốn nhưng vẫn không ngừng chiến đấu để giành lại sự sống cho đồng đội.

Năm 1972, tại một trạm quân y nằm sâu trong rừng Quảng Trị có nữ y tá trẻ tên là Hoàng Thị Mai. Cô quê ở Thái Bình, là con gái của một gia đình nghèo có ba chị em.

Từ nhỏ, Mai đã mơ ước trở thành bác sĩ để chữa bệnh cho mọi người. Khi học hết cấp ba, cô tình nguyện vào chiến trường làm y tá dù biết nơi ấy đầy hiểm nguy.

Ngày lên đường, mẹ cô trao cho một cuốn sổ nhỏ rồi dặn:

“Nếu nhớ nhà quá thì viết vài dòng vào đây.”

Cuốn sổ ấy theo Mai suốt những năm tháng ở chiến trường và trở thành cuốn nhật ký cô luôn giữ bên mình.

Trạm quân y nơi Mai công tác chỉ là những căn hầm được đào sâu dưới lòng đất, phủ lá ngụy trang phía trên để tránh máy bay địch phát hiện.

Ngày nào cũng có thương binh được chuyển tới sau các trận đánh lớn.

Có những đêm tiếng rên đau của thương binh hòa cùng tiếng bom nổ vọng từ xa khiến ai cũng nghẹn lòng.

Mai còn rất trẻ nhưng làm việc vô cùng tận tụy. Cô thường thức trắng nhiều đêm để thay băng, phát thuốc và chăm sóc thương binh nặng.

Những lúc hiếm hoi được nghỉ, Mai lại mở cuốn nhật ký nhỏ viết vài dòng về cuộc sống nơi chiến trường.

Cô từng viết:

“Bom đạn có thể làm rừng cháy, nhưng không thể làm con người mất niềm tin vào ngày mai.”

Một chiều cuối mùa hè năm 1972, đơn vị bất ngờ tiếp nhận hàng chục thương binh sau một trận đánh ác liệt.

Trạm quân y trở nên chật kín.

Thuốc men gần cạn, băng gạc không còn nhiều nhưng tất cả vẫn cố gắng cứu chữa cho từng người.

Mai chạy liên tục từ hầm này sang hầm khác, đôi tay đầy vết xước vì khiêng cáng và băng bó.

Đêm xuống, trời bất ngờ đổ mưa lớn.

Đúng lúc ấy, máy bay địch xuất hiện trên bầu trời và bắt đầu ném bom xuống khu vực gần trạm quân y.

Đất đá rung chuyển dữ dội.

Người chỉ huy lập tức ra lệnh di chuyển thương binh sang hầm sâu hơn.

Trong khói bụi mịt mù, Mai cùng đồng đội dìu từng người xuống nơi trú ẩn.

Khi gần hoàn tất việc sơ tán, cô phát hiện trong căn hầm cuối vẫn còn một thương binh bị thương ở chân chưa thể tự di chuyển.

Không chần chừ, Mai quay trở lại giữa lúc tiếng bom ngày càng dữ dội.

Căn hầm nhỏ đã bắt đầu sập một phần vì sức ép bom.

Mai cố kéo người thương binh ra ngoài rồi dìu anh men theo giao thông hào về phía hầm trú ẩn.

Đúng lúc ấy, một tiếng nổ lớn vang lên phía sau.

Sức ép hất cả hai ngã xuống đất.

Người thương binh được đồng đội kéo vào nơi an toàn, còn Mai bị thương rất nặng bởi đất đá và mảnh bom.

Dù đau đớn, cô vẫn cố lấy từ túi áo ra cuốn nhật ký nhỏ rồi nhờ đồng đội giữ giúp.

Mai khẽ nói:

“Nếu sau này hòa bình… hãy nói với mẹ em rằng em đã sống thật xứng đáng…”

Đó là những lời cuối cùng của nữ y tá trẻ.

Sau ngày đất nước thống nhất, cuốn nhật ký của Hoàng Thị Mai được đồng đội trao lại cho gia đình cô.

Trong những trang giấy đã ngả màu vẫn còn những dòng chữ viết vội giữa chiến trường, kể về đồng đội, về những thương binh và cả niềm tin mãnh liệt vào ngày đất nước hòa bình.

Nhiều năm sau, cuốn nhật ký ấy được địa phương lưu giữ như một kỷ vật thiêng liêng của thời hoa lửa.

Câu chuyện về Hoàng Thị Mai là hình ảnh đẹp của những nữ y tá chiến trường — những con người đã âm thầm cống hiến tuổi thanh xuân và sẵn sàng hy sinh để cứu sống đồng đội giữa bom đạn ác liệt.

Ngày hôm nay, khi đất nước đã yên bình, những trang nhật ký năm nào vẫn nhắc nhở thế hệ trẻ phải biết trân trọng cuộc sống hiện tại, sống có trách nhiệm hơn và không quên sự hy sinh cao cả của cha anh đi trước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn