Trang nhật ký chưa kịp gửi
Ở vùng quê Thuận Nghĩa Hòa, thuộc Mộc Hóa, người ta kể rằng liệt sĩ Nguyễn Văn Cay từng có thói quen ghi lại vài dòng suy nghĩ của mình vào những mảnh giấy nhỏ mỗi khi có thời gian rảnh.
Không phải là nhật ký dài, chỉ là những dòng ngắn ngủi, nhưng chứa đựng rất nhiều tâm tư của một người lính xa quê.
Có lần, ông viết:
“Quê mình chắc giờ đang vào mùa nước nổi. Không biết má có còn ra đồng sớm như trước không…”
Những dòng chữ giản dị ấy khiến đồng đội ai đọc cũng lặng đi. Bởi đằng sau người lính kiên cường là một người con luôn hướng về gia đình, về quê hương.
Ông tham gia chiến đấu với cấp bậc hạ sĩ. Trong đơn vị, ông không phải là người nói nhiều, nhưng luôn là người làm nhiều nhất. Khi hành quân, ông đi sau cùng để chắc chắn không ai bị bỏ lại. Khi chiến đấu, ông luôn bình tĩnh, kiên định.
Những ngày cuối của chiến tranh, ai cũng mong chờ ngày trở về.
Nguyễn Văn Cay cũng vậy.
Ông từng nói với đồng đội:
“Hoà bình rồi, mình về trồng lại mấy công ruộng, sống yên ổn là mừng lắm rồi.”
Một ước mơ thật giản dị.
Ngày 09 tháng 5 năm 1975…
Đất nước đã thống nhất.
Nhưng trong khi thực hiện nhiệm vụ sau chiến tranh, ông đã không may hy sinh.
Trong ba lô của ông, đồng đội tìm thấy một mảnh giấy nhỏ, chưa kịp gửi đi.
Trên đó chỉ có vài dòng:
“Hoà bình rồi… chắc sắp được về nhà.”
Những dòng chữ ấy trở thành điều dang dở.
Ông đã không kịp trở về, không kịp thực hiện ước mơ giản dị của mình.
Nhưng chính sự hy sinh của ông đã góp phần giữ gìn nền hòa bình mà ông hằng mong ước.
Ngày nay, khi nhắc đến Nguyễn Văn Cay, người ta không chỉ nhớ đến một người lính dũng cảm, mà còn nhớ đến một con người rất đỗi bình thường – với những ước mơ nhỏ bé nhưng cao đẹp.
Một trang nhật ký chưa kịp gửi…
nhưng lại gửi gắm cả một cuộc đời.



