Trang nhật ký còn bỏ dở
Một cuốn nhật ký cũ của Lê Mã Lương được tìm thấy với những ghi chép giản dị về đồng đội và cuộc sống chiến trường. Trang cuối dừng lại giữa một câu văn, nhưng qua lời kể của cựu chiến binh, cuốn sổ trở thành biểu tượng của một người lính luôn nghĩ đến đồng đội hơn bản thân và không muốn ai bị lãng quên.

Năm ấy, khi ngôi nhà cũ được sửa lại, người ta tìm thấy một cuốn sổ nhỏ nằm trong chiếc hòm gỗ đã mục. Những trang giấy đã ngả vàng, mép sổ sờn cũ, nhiều dòng chữ nhòe đi vì thời gian. Không ai biết cuốn sổ thuộc về ai cho đến khi ở trang cuối xuất hiện cái tên Lê Mã Lương.
Điều đặc biệt là cuốn nhật ký không kể về chiến công. Nó chỉ ghi những điều rất nhỏ: một buổi hành quân dưới mưa, một đồng đội bị sốt rét, một bà mẹ chia nửa bát cơm cho bộ đội, một cậu lính trẻ nhớ nhà đến bật khóc trong đêm.
Trang cuối cùng chỉ viết dở một câu: “Ngày mai đơn vị sẽ…”
Câu văn dừng lại ở đó.
Người con trai của chủ ngôi nhà mang cuốn sổ đến gặp một cựu chiến binh từng chiến đấu cùng Lê Mã Lương. Ông đọc rất lâu rồi khẽ nói:
“Đây không phải cuốn sổ của người muốn được ca ngợi. Đây là cuốn sổ của người sợ mình quên đồng đội.”
Ông kể rằng trong những ngày chiến đấu ác liệt, Lê Mã Lương thường ghi tên những người bị thương, những người cần thuốc, những người chưa nhận được thư nhà. Ông sợ sau mỗi trận đánh sẽ có ai đó bị lãng quên.
Cuốn nhật ký bỏ dở ấy trở thành lời nhắc nhở rằng có những câu chuyện không cần viết đến cuối. Bởi chính cuộc đời của người viết đã hoàn thành phần còn lại.



