Trang Nhật Ký Còn Lại
“CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA”
TRANG NHẬT KÝ CÒN LẠI
-Đặng Thùy Trâm-
Có những trang giấy đã cũ đến mức chỉ cần chạm nhẹ cũng sợ chúng rách đi. Nhưng có những trang giấy, dù đã đi qua hơn nửa thế kỷ, vẫn đủ sức khiến một người trẻ như tôi phải ngồi thật lâu và tự hỏi:
“Tuổi trẻ của thế hệ ấy đã đẹp và lớn lao đến nhường nào?”
Tôi biết đến bác sĩ Đặng Thùy Trâm qua những trang nhật ký. Chị sinh năm 1942, tốt nghiệp Đại học Y khoa Hà Nội năm 1966. Khi nhiều người trẻ cùng thời đang đứng trước những lựa chọn của tuổi thanh xuân, chị đã chọn con đường vào chiến trường. Chị tình nguyện đến miền Nam và nhận nhiệm vụ tại chiến trường Quảng Ngãi, nơi chị vừa làm người thầy thuốc, vừa sống giữa những năm tháng chiến tranh khốc liệt. Tôi đã từng nghĩ đó chỉ là một câu chuyện lịch sử.
Cho đến khi đọc những trang viết của chị, tôi mới nhận ra: phía sau cái tên “Đặng Thùy Trâm” là một người phụ nữ rất trẻ, có những nỗi nhớ, những niềm vui, những phút yếu lòng và cả những ước mơ rất đỗi bình thường. Chị cũng biết nhớ nhà. Biết nhớ mẹ. Biết yêu thương đồng đội. Biết lo lắng trước những ngày tháng phía trước. Nhưng trên tất cả, chị vẫn lựa chọn ở lại nơi mình cần có mặt.
Quảng Ngãi những năm ấy không giống Quảng Ngãi hôm nay. Những con đường tôi từng đi qua bằng xe máy, những cánh đồng xanh tôi từng nhìn thấy mỗi ngày, những vùng đất tưởng như bình yên ấy từng là nơi một cô gái trẻ khoác áo blouse bước vào cuộc chiến.
Ở đó, công việc của chị không chỉ là chữa bệnh. Chị phải chăm sóc những thương binh trong điều kiện vô cùng thiếu thốn. Có những lúc thuốc men khan hiếm, điều kiện chữa trị khó khăn, nhưng người bác sĩ trẻ vẫn cố gắng làm tất cả những gì có thể cho người bệnh.
Tôi hình dung chị giữa một căn phòng đơn sơ, bên cạnh là những người lính bị thương. Ngoài kia là chiến tranh. Còn bên trong, chị cố gắng giữ lấy sự sống. Có lẽ chính trong những khoảnh khắc ấy, nghề y đối với chị không còn đơn giản là một nghề nghiệp. Đó là một lời hứa với những người đang đặt niềm tin vào mình. Điều khiến tôi ám ảnh nhất không phải là ngày chị hy sinh. Mà là những ngày trước đó. Bởi chị biết chiến tranh nguy hiểm. Chị biết mình có thể không trở về. Nhưng chị vẫn viết. Vẫn sống. Vẫn yêu thương.



