TRANG NHẬT KÝ KHÔNG GHI NGÀY
Trong những năm tháng quân ngũ, bác Trần Văn Hoa từng giữ một cuốn sổ nhỏ, không đề ngày tháng, chỉ ghi lại những điều không thể nói thành lời. Chiến trường của bác khi ấy là khu vực rừng giáp tỉnh Siem Reap, Campuchia – nơi sự sống và cái chết cách nhau rất gần. Những dòng hồi ức ấy không kể về chiến công, mà kể về nỗi nhớ nhà, tình đồng đội và ý chí của người lính trẻ. Đó là một thời hoa lửa được giữ lại bằng ký ức.
Có những câu chuyện, bác Trần Văn Hoa không kể ngay. Phải ngồi thật lâu, uống hết chén nước, bác mới nói: “Ngày ấy, tôi hay ghi lại vài dòng cho đỡ nhớ nhà.”
Cuốn sổ tay bác mang theo suốt những năm 1988–1991, khi làm nhiệm vụ tại khu vực rừng giáp tỉnh Siem Reap, cùng Trung đoàn 270, Sư đoàn 341. Không phải nhật ký đúng nghĩa, chỉ là những mẩu suy nghĩ rời rạc, ghi vội trong ánh đèn pin, giữa tiếng côn trùng rừng sâu.
Bác kể, có những ngày hành quân liên tục, mệt đến mức không muốn viết gì. Nhưng có đêm, nhớ nhà quá, bác lại mở sổ.
“Tôi nhớ mẹ, nhớ làng. Nhưng ghi ra rồi thì tự nhủ, mình còn nhiệm vụ, chưa được phép yếu lòng.”
Một kỷ niệm bác ghi rất kỹ là lần tiễn một đồng đội bị thương nặng về tuyến sau. Người ấy nắm tay bác rất chặt, dặn: “Ở lại giữ mình nhé.” Đó là câu nói khiến bác ám ảnh nhiều năm.
“Lúc đó tôi mới hiểu, chiến tranh không chỉ lấy đi mạng sống, mà còn để lại những khoảng trống rất sâu.” – bác trầm giọng.
Những dòng viết ấy theo bác đến ngày xuất ngũ năm 1992. Giờ đây, cuốn sổ đã cũ, chữ nhòe theo thời gian, nhưng với bác, đó là chứng nhân của một thời tuổi trẻ đã gửi trọn cho Tổ quốc – lặng lẽ, không cần ai biết đến.


