Trang sử hào hùng
Chiến tranh nói ngắn gọn là thứ mà con người giải quyết vấn đề trên quy mô lớn, thứ mà khi cả hai bên đều không đồng nhất quan điểm hoặc đơn giản hơn chỉ là một bên muốn chiếm đóng, lấy tài nguyên của bên còn lại mà không muốn dùng lời nói để giải quyết. Chúng ta có thể gọi đó là "xâm lược”.
Chiến tranh nói ngắn gọn là thứ mà con người giải quyết vấn đề trên quy mô lớn, thứ mà khi cả hai bên đều không đồng nhất quan điểm hoặc đơn giản hơn chỉ là một bên muốn chiếm đóng, lấy tài nguyên của bên còn lại mà không muốn dùng lời nói để giải quyết. Chúng ta có thể gọi đó là "xâm lược”.
Đầu tháng 9 năm 1858 tiếng nổ súng đầu tiên tại Đà Nẵng đã chính thức mở ra trang sử đấu tranh giành lại dân tộc, thống nhất đất nước trong suốt 117 năm từ 1858 đến năm 1975.
Một trang dài trong lịch sử Việt Nam chứa trong đó là rất nhiều nước mắt, mất mát và đau thương. Nhưng thứ giúp trang sử ấy càng thêm hào hùng càng thêm tráng lệ đó là ý chí kiên cường, đấu tranh cũng như không chịu khuất phục.
Đến hiện tại ngoài những trang giấy lịch sử dày cộp, những quyển sách giáo khoa chi chít chữ nhưng thiếu sức sống. Từng dấu vết lịch sử ấy vẫn còn được lưu giữ thông qua những trái tim quả cảm đã tham gia cuộc chiến. Mọi câu chuyện của họ được kể, đều là những gian nan và khó khăn của các anh chiến sĩ để có được nền hòa bình ngày nay.
Cùng với đó là những kỷ vật đã bị mài mòn qua năm tháng tuy nhiên, thứ chứa đựng trong đấy chưa bao giờ là một câu chuyện.
Nó còn có cả từng bài học, từng là nỗi niềm không tên, từng là thứ trao lại hi vọng…
Theo chân gia đình bạn T, chúng tôi được gặp một trong những chiến sĩ đã tham gia cuộc chiến giành lại nền hòa bình dân tộc. Được nghe ông chia sẻ về những năm tháng khó khăn trong chiến tranh.
Lạnh lẽo, khốc liệt và cả sợ hãi như kiểu chỉ cần bước thêm bước nữa sẽ phải bỏ mạng. Tuy nhiên trước việc mất cả đất nước, mất nơi sinh ra thì việc bỏ mạng giữa chiến trận chỉ là một việc nhỏ.
Ngoài việc mạnh mẽ đấu tranh thì cùng với đó là những phút ấm lòng của từng bức thư của hậu phương, những người đồng đội cười nói chia sẻ miếng cơm còn lại. Những phút ấm lòng ấy chính là lời cổ vũ, mặc dù chúng cũng chỉ là từng lời nói mộc mạc giản dị nhưng lại mang ý nghĩa không hề nhỏ.
Rồi, họ cũng phải đối mặt với đau thương, mất mát. Từng giọt nước mắt rơi xuống của từng người mẹ, con, vợ ở hậu phương nghe tin tử trận, từng cảm xúc mãnh liệt khi thấy người bạn cùng vào sinh ra tử trên chiến trường lại ra đi ngay trước mắt.
Khi chiến tranh kết thúc, sự cô đơn ùa về khi một đội hào hứng lên đường chiến đấu lại chỉ còn một người tàn tạ trở về, một mâm cơm gia đình êm ấm nay chỉ còn người mẹ rơi lệ trong vắng lặng.
Hòa bình đã có và cái giá phải trả là quá đắt cho những người ở lại. Hiện tại chúng ta không cần phải cầm súng, không cần phải ra chiến trường, việc của chúng ta để đáp lại những hi sinh anh dũng đó là bảo tồn, tuyên truyền cho cả những thế hệ sau, cũng như phát triển đất nước giàu mạnh. Để đền đáp hòa bình do những người chiến sĩ ấy giành lại được.


