Cựu chiến binh

TRANG SỬ HÀO HÙNG THỜI CHIẾN

Nghệ An08/07/2026Nguyễn Thị Minh Thư (Đoàn xã Văn Hiến)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiến tranh đã lùi xa hơn nửa thế kỷ, nhưng trong ký ức của bác Nguyễn Đức Kỳ, những năm tháng khoác trên mình màu áo lính vẫn còn vẹn nguyên như mới hôm qua.

Bác Nguyễn Đức Kỳ là một người lính đã từng tham gia nhiều chiến trường khác nhau. Nơi nào Tổ quốc cần, nơi ấy có dấu chân của người chiến sĩ. Từ những cánh rừng Trường Sơn bạt ngàn đến những chiến trường ác liệt ở miền Nam, bác và đồng đội đã trải qua biết bao gian khổ, hiểm nguy, đối mặt với bom đạn và sự sống, cái chết chỉ trong gang tấc. Nhắc về quãng đời quân ngũ, điều khiến bác nhớ nhất chính là những năm tháng tham gia cuộc kháng chiến chống đế quốc Mỹ cứu nước. Đó là khoảng thời gian đầy gian khổ nhưng cũng vô cùng hào hùng. Những người lính trẻ khi ấy phải hành quân xuyên rừng, ăn ngủ giữa núi sâu, thiếu thốn đủ bề, nhưng trong tim luôn cháy bỏng một niềm tin mãnh liệt: đánh thắng giặc Mỹ, thống nhất đất nước. Trong câu chuyện của mình, bác Nguyễn Đức Kỳ đặc biệt nhớ về những ngày phải đối mặt với những trận ném bom B-52 của đế quốc Mỹ. Mỗi khi tiếng còi báo động vang lên, cả đơn vị lại nhanh chóng tìm nơi trú ẩn. Chỉ ít phút sau, bầu trời rung chuyển bởi tiếng động cơ gầm rú, rồi hàng loạt tiếng nổ long trời lở đất vang lên liên tiếp.

Bác kể rằng, mỗi trận bom B-52 trút xuống, đất đá tung mù mịt, cây cối đổ ngổn ngang, cả cánh rừng như bị cày xới. Có những lúc sức ép của bom làm tai ù đi, đất dưới chân rung chuyển dữ dội. Nhưng giữa khói lửa ấy, những người lính vẫn nắm chặt tay nhau, động viên nhau giữ vững tinh thần, quyết tâm bám trụ chiến đấu.Bác kể rằng, có những trận chiến diễn ra vô cùng ác liệt, bom đạn cày xới cả một vùng đất, nhiều đồng đội đã mãi mãi nằm lại chiến trường khi tuổi đời còn rất trẻ. Mỗi lần nhớ về những người đồng chí, đồng đội đã hy sinh, ánh mắt bác lại trầm xuống. Đó không chỉ là nỗi nhớ mà còn là niềm tự hào về một thế hệ đã sẵn sàng hiến dâng tuổi xuân cho độc lập, tự do của dân tộc.

Điều quý giá nhất mà chiến tranh để lại trong lòng bác chính là tình đồng đội. Trong những ngày gian khó ấy, các chiến sĩ luôn yêu thương, đùm bọc, sẵn sàng nhường nhau từng ngụm nước, nắm cơm, cùng nhau vượt qua mọi hiểm nguy. Chính tình đồng chí, đồng đội ấy đã trở thành nguồn sức mạnh giúp họ chiến thắng mọi gian khổ và làm nên những trang sử vẻ vang của dân tộc.

Lắng nghe những câu chuyện của bác Nguyễn Đức Kỳ, chúng em càng thấu hiểu hơn giá trị của hòa bình hôm nay. Những ký ức về một thời hoa lửa không chỉ là câu chuyện của quá khứ mà còn là bài học quý giá về lòng yêu nước, ý chí kiên cường và tinh thần cống hiến.

Những lời tâm sự chân thành của bác đã để lại trong lòng chúng em niềm xúc động và lòng biết ơn sâu sắc đối với các thế hệ cha anh đi trước. Đó cũng là lời nhắc nhở để thế hệ trẻ hôm nay sống có trách nhiệm hơn, không ngừng học tập, rèn luyện và cống hiến, tiếp nối truyền thống vẻ vang của dân tộc, xứng đáng với sự hy sinh to lớn của những người đã làm nên một thời hoa lửa hào hùng của đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn