TRÊN ĐỈNH GIÓ SÙNG ĐÔ
TRÊN ĐỈNH GIÓ SÙNG ĐÔ
Sùng Đô vào những ngày cuối thu, gió từ đỉnh núi thổi xuống từng đợt lạnh buốt. Sáng sớm, mây tràn qua bản như dòng sữa trắng, che khuất cả con đường dẫn lên điểm trường cao nhất xã.
Ở nơi ấy, có một nhóm giáo viên trẻ và đoàn viên thanh niên đang thực hiện một chương trình đặc biệt mang tên “Hoa Lửa – Ánh sáng vùng cao”. Họ không mang theo gì ngoài sách vở, dụng cụ học tập và những chiếc ba lô đã sờn vai.
Trong nhóm có Hà, giáo viên Mĩ thuật mới về trường chưa đầy một năm. Hà luôn trăn trở vì nhiều học sinh chưa có đủ giấy vẽ, chưa từng có một buổi học ngoài trời đúng nghĩa. Cùng đi với Hà là Nam, một cán bộ đoàn phụ trách vận động thanh niên, và vài bạn trẻ trong xã.
Con đường lên điểm trường Nậm Tạng dài và dốc. Có đoạn phải đi bộ hơn một giờ, có đoạn bám vào vách đá mà bước. Nhưng hôm ấy, cả nhóm vẫn quyết định mang lên cho học sinh một “lớp học đặc biệt giữa thiên nhiên”.
Khi đến nơi, bọn trẻ đã chờ sẵn. Những gương mặt rám nắng, đôi mắt trong veo và tiếng cười vang giữa núi rừng khiến mọi mệt nhọc như tan biến.
Hà đặt ba lô xuống, nói:
“Hôm nay chúng ta không học trong lớp. Chúng ta học cách nhìn thấy vẻ đẹp của chính quê hương mình.”
Bọn trẻ reo lên thích thú.
Nhưng buổi học chưa kịp bắt đầu thì trời chuyển mưa. Gió lớn nổi lên, mây đen kéo kín cả sườn núi. Chỉ trong chốc lát, cơn mưa rừng ập xuống như trút nước.
Nam nhìn quanh:
“Không ổn rồi, phải đưa các em về điểm trú ngay!”
Nhưng con đường đất đã bắt đầu sạt. Một đoạn taluy nhỏ phía sau điểm trường bất ngờ nứt ra, đất đá lăn xuống ầm ầm.
Cả nhóm vội vàng đưa học sinh vào khu nhà gỗ cũ của bản. Trong lúc hỗn loạn, một em nhỏ bị trượt chân, suýt nữa rơi xuống đoạn dốc.
Hà lao tới, kéo em lại. Tay cô run lên nhưng ánh mắt vẫn bình tĩnh:
“Không sao rồi, con đứng sau cô nhé.”
Ngoài trời, mưa mỗi lúc một lớn. Nước từ trên núi đổ xuống, cuốn theo bùn đất, chắn ngang lối về trung tâm xã.
Nam nhìn Hà, giọng trầm xuống:
“Chúng ta có thể phải ở lại đây qua đêm.”
Không ai nói gì thêm. Trong căn nhà gỗ nhỏ, ánh đèn pin leo lét. Học sinh co lại thành từng nhóm, có em bắt đầu lo lắng.
Hà lấy trong ba lô ra vài tờ giấy vẽ còn sót lại và cây bút chì:
“Các con sợ không?”
Một vài cái gật đầu nhỏ.
Cô mỉm cười:
“Vậy chúng ta vẽ nỗi sợ ra nhé. Khi mình nhìn thấy nó, nó sẽ nhỏ lại.”
Những nét vẽ run run xuất hiện: mưa, núi, con đường trơn, nhưng cũng có ánh sáng nhỏ giữa màn đêm.
Nam nhìn cảnh ấy, khẽ nói:
“Đúng là Hoa Lửa rồi…”
Đêm đó, cả nhóm thay nhau thức canh. Mưa vẫn không ngớt, nhưng bên trong căn nhà nhỏ, tiếng kể chuyện, tiếng cười khe khẽ của lũ trẻ lại ấm lạ thường.
Sáng hôm sau, khi mưa ngớt, con đường đã bị sạt một đoạn dài. Không thể đi xe, mọi người phải tự mở lối.
Không ai chần chừ.
Người lớn xúc đất, thanh niên dọn đá, giáo viên dìu học sinh từng bước qua đoạn trơn. Mỗi bước đi là một lần bám vào nhau mà đứng vững.
Đến trưa, đoàn cuối cùng cũng về tới trung tâm xã an toàn.
Trên đường về, Hà quay lại nhìn con đường vừa đi qua. Mây vẫn giăng trên đỉnh núi, nhưng giữa những khoảng xám ấy, cô thấy rõ một điều: nơi nào có con người biết nắm tay nhau vượt khó, nơi đó có ánh sáng.
Nam nói nhỏ:
“Lần sau chắc lại đi tiếp chứ?”
Hà cười:
“Đi chứ. Ở đây còn nhiều lớp học chưa được thắp sáng mà.”
Gió thổi qua sườn núi Sùng Đô, mang theo hơi lạnh, nhưng cũng mang theo một điều rất ấm—thứ ánh sáng không đến từ mặt trời, mà đến từ những con người đang âm thầm làm điều tốt đẹp mỗi ngày.
Và người ta gọi họ là Hoa Lửa.


