TRÊN ĐỈNH TRƯỜNG SƠN
Nhân chứng kể lại: Cô Nguyễn Thị Minh (Cựu nữ giao liên Đoàn 559)
"Với lính Trường Sơn, chiếc võng dù màu xanh lá cây không chỉ là chỗ ngả lưng sau những giờ hành quân mệt mỏi, mà nó còn là mái nhà, là người bạn chung thủy đi qua mưa bom bão đạn. Chiếc võng của tôi được làm từ mảnh vải dù của một chiếc dù pháo sáng Mỹ do anh em cao xạ nhặt được tặng cho.
Mùa mưa năm 1971 tại một trạm giao liên trên đỉnh Trường Sơn, sương mù và mây ngàn bao phủ quanh năm, quần áo lúc nào cũng ẩm ướt, nhớp nháp. Tôi bị một trận sốt rét rừng ác tính hành hạ, người nóng ran như lửa đốt rồi lại lạnh run cầm cập đến mức hai hàm răng đập vào nhau lập cập. Trạm quân y dã chiến hết giường, anh em phải căng chiếc võng dù của tôi giữa hai gốc cây rạn nứt vì mảnh bom.
Suốt ba ngày đêm mê sảng, tôi nằm trên chiếc võng ấy, nghe tiếng bom tọa độ nổ rền vang phía thung lũng sâu. Mỗi lần bom nổ gần, chiếc võng lại chao đảo mạnh, cành cây rơi rào rào trên tấm tăng che phía trên. Các đồng đội nữ trong tiểu đội đã thay nhau ngồi bên cạnh võng, dùng tay bóp trán, đút từng thìa cháo loãng và hát cho tôi nghe những điệu hò quê hương để giữ cho tôi không chìm vào giấc ngủ vĩnh viễn.
Tôi đã vượt qua cơn bạo bệnh một cách kỳ diệu. Chiếc võng dù thời hoa lửa ấy đã ôm ấp, che chở cho tấm thân con gái của tôi đi qua những năm tháng khốc liệt nhất của tuổi trẻ, trở thành một phần máu thịt trong ký ức Trường Sơn không thể nào quên."



