Bài viết

TRÊN ĐƯỜNG HÀNH QUÂN

Thanh Hóa16/09/2026Lê Thị Lan (Xã Hoằng Hóa)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sau khi rời khu huấn luyện, chúng tôi lên đường đi về phía nhận định, băng qua đồi núi, sông suối, ban đêm tiến quân, ban ngày ẩn mình trong rừng sâu. Có lúc đi suốt mấy đêm liền, mắt nặng như chì, chân đau nhức, nhưng nghĩ đến mẹ già, đến những cánh đồng quê hương, lại nâng bước tiếp. Tôi nhớ có lần băng qua suối nước lạnh, dòng chảy xiết, chúng tôi nắm chặt tay nhau thành một dải dài, ai cũng cố gắng giữ vững cho nhau, không để ai bị tụt lại. Nhiều đêm nằm dưới gốc cây, nghe gió thổi qua cành lá, ngước nhìn bầu trời đầy sao, thấy mặt trăng ở quê nhà cũng như vậy, lòng thấy gần gũi, như được gặp người thân. Đường đi càng khó, ý chí càng vững: phải tiến về phía trước, bảo vệ Tổ quốc, bảo vệ những người mình yêu thương.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
TRÊN ĐƯỜNG HÀNH QUÂN | Câu chuyện thời hoa lửa