TRÊN ĐƯỜNG TẢI ĐẠN
Những năm tháng chiến tranh ác liệt, bên cạnh những trận đánh vang dội trên chiến trường, còn có những con đường thầm lặng in dấu chân của biết bao người lính vận tải. Họ không trực tiếp xung phong đánh chiếm mục tiêu, nhưng lại là những người góp phần quyết định đến thắng lợi của mỗi trận đánh. Câu chuyện "Trên Đường Tải Đạn" là câu chuyện về những con người bình dị ấy. Mùa khô năm ấy, đơn vị bộ binh của ta đang chuẩn bị mở một đợt tiến công lớn vào cứ điểm của địch nằm trên một ngọn đồi cao. Để bảo đảm cho trận đánh thắng lợi, hàng chục tấn đạn dược phải được vận chuyển từ kho hậu phương ra tiền tuyến. Công việc được giao cho đại đội vận tải, trong đó có tiểu đội của chiến sĩ Nguyễn Văn Hòa. Con đường vận chuyển dài hơn hai mươi cây số, xuyên qua rừng già, vượt nhiều con suối và những đoạn dốc dựng đứng. Ban ngày, máy bay địch thường xuyên trinh sát, ném bom và bắn phá dữ dội. Vì vậy, việc vận chuyển chủ yếu được tiến hành vào ban đêm. Đêm đầu tiên xuất phát, bầu trời không trăng. Mỗi người lính gùi trên lưng từ ba mươi đến bốn mươi kilôgam đạn pháo. Những bước chân lặng lẽ nối nhau thành một hàng dài giữa núi rừng. Không ai nói lớn tiếng, chỉ có tiếng côn trùng và tiếng lá rừng xào xạc trong gió. Đi được nửa chặng đường, một tốp máy bay địch bất ngờ xuất hiện. Những quả pháo sáng được thả xuống sáng rực cả khu rừng. Hòa cùng đồng đội nhanh chóng ẩn mình dưới những tán cây rậm. Ngay sau đó, bom đạn trút xuống dữ dội. Đất đá tung lên mù mịt. Cả khu vực rung chuyển như động đất. Khi tiếng bom vừa dứt, mọi người lập tức kiểm tra lại đội hình. May mắn không ai bị thương nặng. Mặc cho khói bom còn chưa tan hết, tiểu đội trưởng ra lệnh tiếp tục hành quân. Ai nấy lại cúi mình dưới sức nặng của những hòm đạn và bước tiếp trong đêm tối. Những ngày sau đó, công việc càng trở nên gian khổ hơn. Trời mưa lớn khiến đường rừng trơn trượt. Nhiều đoạn dốc lầy lội, mỗi bước đi đều khó khăn. Có những lúc người ngã xuống bùn nhưng vẫn cố giữ cho hòm đạn không bị hư hỏng. Họ hiểu rằng mỗi viên đạn được chuyển tới chiến trường đều góp phần bảo vệ đồng đội phía trước. Một đêm, khi vượt qua con suối lớn, chiến sĩ trẻ tên Minh không may trượt chân giữa dòng nước xiết. Hòa cùng các đồng đội lập tức lao xuống cứu. Sau nhiều phút vật lộn, họ đã đưa được Minh và số đạn vào bờ an toàn. Dù người ướt sũng và lạnh buốt, cả tiểu đội vẫn tiếp tục lên đường vì thời gian giao đạn cho mặt trận đã cận kề. Sau gần một tuần liên tục vận chuyển, toàn bộ số đạn đã được đưa tới trận địa đúng kế hoạch. Những hầm chứa đạn dần đầy lên. Các đơn vị chiến đấu đều phấn khởi khi nhận được nguồn tiếp tế quý giá. Rạng sáng ngày nổ súng, từ vị trí tập kết, Hòa và đồng đội nghe tiếng pháo của ta đồng loạt khai hỏa. Từng loạt đạn pháo rít lên xé tan màn đêm, dội xuống cứ điểm địch. Hòa biết rằng trong những viên đạn đang lao tới mục tiêu ấy có công sức của biết bao người lính vận tải đã ngày đêm vượt núi băng rừng. Trận đánh kết thúc thắng lợi. Cứ điểm của địch bị tiêu diệt, lá cờ chiến thắng tung bay trên đỉnh đồi. Khi nghe tin báo chiến công, cả đại đội vận tải vỡ òa trong niềm vui. Họ hiểu rằng chiến thắng ấy không chỉ thuộc về những người trực tiếp cầm súng nơi tuyến đầu mà còn là thành quả của những con người âm thầm trên những tuyến đường tải đạn. Chiến tranh đã lùi xa, nhưng hình ảnh những đoàn quân lặng lẽ gùi đạn băng rừng, vượt suối vẫn mãi là biểu tượng đẹp của tinh thần chịu đựng gian khổ, ý chí quyết tâm và lòng yêu nước của người lính Việt Nam. Trên những con đường tải đạn năm xưa, biết bao mồ hôi, nước mắt và cả máu đã đổ xuống để làm nên những chiến công vẻ vang của dân tộc.



