Anh hùng Lao động

“Trên đường Trường Sơn”-NDC

Anh Phạm Văn Long, nay ngoài 60 tuổi, vẫn còn nhớ rõ ngày đầu tiên anh theo đơn vị lên đường ra mặt trận Trường Sơn vào mùa mưa 1970. “Chúng tôi còn rất trẻ, nhiều người chỉ mới 17, 18 tuổi. Mang theo ba lô, súng và niềm tin, chúng tôi bước vào rừng với những nỗi lo không tên nhưng trái tim đầy nhiệt huyết,”

Hà Tĩnh10/04/2026TRẦN QUỐC NAM (THPT Nguyễn Đổng Chi - Đông Kinh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Anh Phạm Văn Long, nay ngoài 60 tuổi, vẫn còn nhớ rõ ngày đầu tiên anh theo đơn vị lên đường ra mặt trận Trường Sơn vào mùa mưa 1970. “Chúng tôi còn rất trẻ, nhiều người chỉ mới 17, 18 tuổi. Mang theo ba lô, súng và niềm tin, chúng tôi bước vào rừng với những nỗi lo không tên nhưng trái tim đầy nhiệt huyết,” anh kể.

Đường Trường Sơn lúc ấy không chỉ là một tuyến đường vận tải, mà còn là chiến trường đầy hiểm nguy. Bom đạn Mỹ rải rác khắp nơi, sương mù, mưa rừng và sông suối chảy xiết khiến việc di chuyển trở nên khắc nghiệt. Anh Long nhớ lại lần đầu tiên đơn vị bị máy bay Mỹ ném bom khi đang vượt một quả đồi. “Tiếng nổ vang, đất đá rơi xuống quanh người. Tôi thấy đồng đội mình ngã xuống, nhưng không ai hoảng loạn. Chúng tôi học cách trườn qua, núp dưới hố và cứu nhau từng bước,” anh nói.

Trong những tháng ngày trên Trường Sơn, anh chứng kiến nhiều câu chuyện hy sinh thầm lặng. Có đồng đội bị thương nặng, nhưng vẫn cố gắng gánh đồ tiếp tế cho tuyến sau; có người nhường phần ăn cuối cùng để bảo vệ sức khỏe đồng đội. “Chúng tôi hiểu rằng chiến tranh không chỉ là súng đạn, mà là tình người, là sự đoàn kết,” anh Long nhấn mạnh.

Một kỷ niệm anh không bao giờ quên là một đêm mưa to, đơn vị anh phải dựng lán tạm giữa rừng. Những tiếng cười, tiếng hát vang lên giữa bão tố, giữa khói lửa, để xua đi sợ hãi và nhắc nhở nhau rằng mọi người còn sống, còn hy vọng. “Chúng tôi hát những bài hát quê hương, tự nhủ rằng dù có khó khăn đến đâu, chúng tôi vẫn sẽ đi tiếp, vì đất nước và đồng đội,” anh kể với ánh mắt trầm tư.

Sau nhiều tháng gian khổ, anh cùng đơn vị hoàn thành nhiệm vụ, nhưng những hình ảnh về Trường Sơn, về đồng đội, về những ngày mưa bom nắng gió vẫn in sâu trong tâm trí. Anh Long kết luận: “Thời hoa lửa là thử thách với thể xác, nhưng là ngọn lửa sưởi ấm tinh thần. Nó dạy tôi về lòng dũng cảm, về sự hy sinh và giá trị của mỗi con người trong cuộc sống.”

Câu chuyện của anh là minh chứng sống cho những con người trẻ tuổi, với trái tim nhiệt huyết, đã làm nên những kỳ tích thầm lặng trên những con đường chiến tranh, góp phần vào lịch sử hào hùng của dân tộc. anh kể.

Đường Trường Sơn lúc ấy không chỉ là một tuyến đường vận tải, mà còn là chiến trường đầy hiểm nguy. Bom đạn Mỹ rải rác khắp nơi, sương mù, mưa rừng và sông suối chảy xiết khiến việc di chuyển trở nên khắc nghiệt. Anh Long nhớ lại lần đầu tiên đơn vị bị máy bay Mỹ ném bom khi đang vượt một quả đồi. “Tiếng nổ vang, đất đá rơi xuống quanh người. Tôi thấy đồng đội mình ngã xuống, nhưng không ai hoảng loạn. Chúng tôi học cách trườn qua, núp dưới hố và cứu nhau từng bước,” anh nói.

Trong những tháng ngày trên Trường Sơn, anh chứng kiến nhiều câu chuyện hy sinh thầm lặng. Có đồng đội bị thương nặng, nhưng vẫn cố gắng gánh đồ tiếp tế cho tuyến sau; có người nhường phần ăn cuối cùng để bảo vệ sức khỏe đồng đội. “Chúng tôi hiểu rằng chiến tranh không chỉ là súng đạn, mà là tình người, là sự đoàn kết,” anh Long nhấn mạnh.

Một kỷ niệm anh không bao giờ quên là một đêm mưa to, đơn vị anh phải dựng lán tạm giữa rừng. Những tiếng cười, tiếng hát vang lên giữa bão tố, giữa khói lửa, để xua đi sợ hãi và nhắc nhở nhau rằng mọi người còn sống, còn hy vọng. “Chúng tôi hát những bài hát quê hương, tự nhủ rằng dù có khó khăn đến đâu, chúng tôi vẫn sẽ đi tiếp, vì đất nước và đồng đội,” anh kể với ánh mắt trầm tư.

Sau nhiều tháng gian khổ, anh cùng đơn vị hoàn thành nhiệm vụ, nhưng những hình ảnh về Trường Sơn, về đồng đội, về những ngày mưa bom nắng gió vẫn in sâu trong tâm trí. Anh Long kết luận: “Thời hoa lửa là thử thách với thể xác, nhưng là ngọn lửa sưởi ấm tinh thần. Nó dạy tôi về lòng dũng cảm, về sự hy sinh và giá trị của mỗi con người trong cuộc sống.”

Câu chuyện của anh là minh chứng sống cho những con người trẻ tuổi, với trái tim nhiệt huyết, đã làm nên những kỳ tích thầm lặng trên những con đường chiến tranh, góp phần vào lịch sử hào hùng của dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn