Bài viết

TRÊN MŨI TÂN CÔNG

Thanh Hóa16/09/2026Lê Thị Lan (Xã Hoằng Hóa)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sau khi hoàn thành huấn luyện, tôi được phân vào tổ F30B, tham gia các nhiệm vụ ở tiền tuyến, nơi tiếng súng vang ngày đêm, khói đạn bao phủ cả ngày lẫn đêm. Lần đầu tiên đứng trước chiến hào, nghe tiếng đạn rít qua tai, tim tôi đập nhanh, nhưng nghĩ đến những người thân, những người dân đang chờ giải phóng, lại bình tĩnh ngay. Chúng tôi được giao giữ một vị trí quan trọng trên đường tiến quân, kẻ thù liên tục phản kích, từng mét đất đều giành giật, có lúc họ xông đến rất gần, chúng tôi đứng sát cạnh nhau, lưng dựa lưng, không ai lùi một bước. Tôi nhớ có lần đồng đội bên cạnh bị thương, tôi vừa bắn vừa kéo anh vào nơi trú ẩn, tay run nhưng không ngừng hành động, lúc đó chỉ có một ý nghĩ: phải giữ được vị trí, phải bảo vệ anh em. Những ngày đó, chúng tôi ăn ngủ trong hào, người nào cũng đen đúa, gầy đi, nhưng mắt vẫn sáng ngời, mỗi khi có người hỏi “sợ không?”, ai cũng trả lời “sợ chứ, nhưng sợ hơn là để nước nhà bị chia cắt mãi mãi”.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
TRÊN MŨI TÂN CÔNG | Câu chuyện thời hoa lửa