Trên ngực áo không phô trương huân chương, nhưng trong tim bác là cả một thời hoa lửa không thể nào quên
Trên ngực áo không phô trương huân chương, nhưng trong tim bác là cả một thời hoa lửa không thể nào quên
Tháng Tư năm ấy, Sài Gòn chìm trong khói lửa. Đạn pháo gầm rú suốt ngày đêm, từng góc phố trở thành chiến hào. Giữa trận đánh ác liệt ở cửa ngõ phía Tây thành phố, người chiến sĩ trẻ Mã Tấn Đạt – khi ấy mới tròn 20 tuổi – cùng đơn vị kiên cường bám trụ, quyết không lùi bước.
Bom nổ rung chuyển mặt đất, khói bụi mù mịt. Đồng đội ngã xuống, người bị thương vẫn nghiến răng ôm chặt khẩu súng. Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, đồng chí Đạt lao lên phía trước, vừa yểm trợ cho đơn vị, vừa kéo từng đồng đội ra khỏi làn đạn. Máu hòa với mồ hôi, nhưng ánh mắt người lính trẻ vẫn sáng lên một niềm tin sắt đá: Sài Gòn nhất định phải giải phóng, đất nước nhất định phải thống nhất.
Trận đánh kéo dài nhiều giờ liền. Khi tiếng súng tạm lắng, con đường trước mặt nhuốm màu khói súng và hy sinh. Nhưng chính từ những mất mát ấy, chiến thắng đã được mở ra. Sau ngày đất nước hoàn toàn giải phóng, người lính năm xưa tiếp tục phục vụ trong quân ngũ, gắn bó với quân đội đến năm 1982 mới xuất ngũ.
Hôm nay, trở về đời thường tại thôn 6, Thanh Lãng, bác Mã Tấn Đạt – người cựu chiến binh sinh năm 1952, nhập ngũ năm 1972 – vẫn giản dị, lặng lẽ. Trên ngực áo không phô trương huân chương, nhưng trong tim bác là cả một thời hoa lửa không thể nào quên. Những câu chuyện về Sài Gòn năm ấy, về đồng đội đã nằm lại, luôn là lời nhắc nhở thế hệ sau trân trọng hòa bình, biết ơn quá khứ và sống xứng đáng với những hy sinh của cha anh.



