Cựu chiến binh

TRÊN NHỮNG CUNG ĐƯỜNG HÀNH QUÂN ĐẦY BOM MÌN

Trong thời gian quân ngũ, bác Lê Đăng Huấn từng tham gia nhiệm vụ bảo vệ và dẫn đường cho các đoàn vận tải quân sự tại chiến trường Lạng Sơn. Công việc gắn liền với những cung đường hiểm trở, còn sót lại bom mìn sau chiến tranh. Trên cương vị chiến sĩ vận động quần chúng kiêm bảo vệ tuyến đường, bác đã nhiều lần đối mặt hiểm nguy để đảm bảo an toàn cho đồng đội. Đó là một thời hoa lửa thấm đẫm mồ hôi và bản lĩnh.

Thanh Hóa25/12/2025Lê Thị Quyền (Chi Đoàn mầm non Hoằng Đạo)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nếu ai đó hỏi chiến tranh để lại điều gì dai dẳng nhất, bác Huấn sẽ trả lời không ngần ngại: bom mìn và hiểm họa rình rập. Những năm 1985–1986, bác được phân công tham gia tổ bảo vệ tuyến vận tải quân sự tại chiến trường Lạng Sơn, nơi các đoàn xe tiếp tế phải đi qua những con đường núi quanh co, đầy dấu tích chiến tranh.

Là chiến sĩ bộ binh, bác không chỉ cầm súng mà còn trực tiếp cùng anh em kiểm tra tuyến đường, phối hợp với dân quân địa phương phát quang lối đi. “Có đoạn đường đi qua rồi mà tim vẫn đập thình thịch,” bác kể, nửa đùa nửa thật. Bởi chỉ một sơ suất nhỏ, hậu quả sẽ khôn lường.

Trong một lần dẫn đoàn vận tải ban đêm, đơn vị phát hiện dấu hiệu nghi có mìn sót lại. Bác Huấn đã chủ động báo cáo, tổ chức dừng đoàn, căng dây cảnh giới và phối hợp xử lý an toàn, bảo vệ trọn vẹn người và phương tiện. Hành động ấy giúp đơn vị tránh được tổn thất lớn.

Với tinh thần trách nhiệm cao, bác được bổ nhiệm làm tổ trưởng tổ bảo vệ tuyến đường. Khi xuất ngũ, ngoài giấy khen của đơn vị, bác còn được đề nghị tặng Huân chương Chiến sĩ vẻ vang, như một minh chứng cho sự dũng cảm thầm lặng của người lính trên những cung đường không tên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn