Trên tay bác là chiếc khăn rằn sờn rách
Khi những dự án số hóa ký ức Câu chuyện thời hoa lửa được triển khai, tôi may mắn được gặp bác Nguyễn Văn Hùng, một cựu chiến binh 75 tuổi, người từng tham gia chiến đấu tại Quảng Trị. Trên tay bác là chiếc khăn rằn sờn rách, ố vàng theo thời gian. Bác kể, đó là kỷ vật duy nhất còn lại của người đồng đội thân thiết - liệt sĩ Trần Văn Thạch, người đã hy sinh trong một trận đánh nảy lửa năm 1972.
"Năm ấy, chúng tôi mới 18, 20 tuổi, hành quân xuyên rừng, đói rét, bệnh tật nhưng chưa bao giờ nản chí," giọng bác Hùng run run nhớ lại. Trong một trận mưa bom, Thạch đã đẩy bác xuống hào, còn mình thì bị thương nặng. Giây phút cuối cùng, Thạch không nói về nỗi đau, chỉ trao chiếc khăn rằn và dặn: "Cậu sống, hãy viết tiếp câu chuyện của chúng ta. Hãy sống thay phần tôi, mang niềm tin về ngày hòa bình".
Chiếc khăn rằn ấy cùng lời hứa đã trở thành ngọn lửa, thôi thúc bác Hùng chiến đấu kiên cường đến ngày giải phóng. Bác chia sẻ với các bạn trẻ rằng, hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng máu, mồ hôi và cả tuổi xuân của biết bao thế hệ cha anh.
"Câu chuyện thời hoa lửa" không chỉ là hồi ức của riêng bác Hùng, mà là của cả một thế hệ bất khuất. Nhìn chiếc khăn rằn, tôi hiểu rằng, trách nhiệm của thế hệ trẻ hôm nay không chỉ là lắng nghe, mà phải là người tiếp lửa, lan tỏa tình yêu quê hương và tinh thần tự hào dân



