TRÊN TUYẾN BIÊN GIỚI LẠNH SƯƠNG
Những năm sau huấn luyện, Lê Khả Tự được điều động tham gia nhiệm vụ sẵn sàng chiến đấu tại khu vực biên giới phía Bắc, nơi sương núi, rét buốt và sự căng thẳng luôn thường trực trong từng ca gác đêm.
Biên giới phía Bắc những năm đầu thập niên 1980 vẫn chưa thật sự yên bình, các đơn vị thường xuyên phải tổ chức tuần tra, canh gác, sẵn sàng xử lý mọi tình huống phát sinh. Lê Khả Tự khi ấy đã trưởng thành hơn, được giao nhiệm vụ tiểu đội phó, trực tiếp quản lý và động viên anh em chiến sĩ trẻ.
Bác kể, có những đêm gác lạnh đến thấu xương, sương mù phủ kín sườn núi, tầm nhìn chỉ vài mét, mỗi tiếng động nhỏ cũng khiến người lính phải căng mắt quan sát. “Có đêm đứng gác, tay cầm súng mà run vì rét, nhưng trong đầu chỉ nghĩ: nếu mình lơ là thì phía sau là dân, là làng xóm,” bác trầm ngâm nhớ lại.
Không có những trận đánh lớn, nhưng từng ngày trôi qua nơi tuyến đầu biên giới là sự thử thách âm thầm về ý chí và tinh thần trách nhiệm. Những bữa cơm dã chiến vội vàng, những ca tuần tra kéo dài hàng chục cây số đường rừng, tất cả đã hun đúc trong bác Tự một bản lĩnh vững vàng của người lính thời bình nhưng không bình yên.



