Người có công giúp đỡ cách mạng

Tri ân bằng trái tim: hành trình của ký ức sống

Khi đồng chí Bí thư Đoàn trường giao nhiệm vụ triển khai Đề án “Câu chuyện thời hoa lửa”, tôi không khỏi bồi hồi. Không phải vì đây là một công việc bắt buộc, mà bởi tôi đã mang trong mình một niềm trăn trở âm ỉ từ lâu. Với công việc của một hướng dẫn viên du lịch, tôi có lợi thế được đi nhiều nơi, được tiếp xúc với vô vàn câu chuyện lịch sử. Nhưng điều quý giá nhất là tôi có cơ hội ngồi lại, trò chuyện và lắng nghe từ chính những nhân chứng sống của lịch sử dân tộc.

Lào Cai05/12/2025Nguyễn Thị Phương Thu (Đoàn Trường CĐ nghề Yên Bái)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
Tri ân bằng trái tim: hành trình của ký ức sống

Vài năm trước, khi còn ngồi trên ghế nhà trường, tôi đã rất ấn tượng về những người anh hùng ở chiến trường Quảng Trị – 81 ngày đêm khốc liệt. Khi đó, nhà trường tổ chức cuộc thi tay nghề sinh viên giỏi, tôi không chần chừ mà quyết định tìm hiểu để thuyết minh về Thành Cổ Quảng Trị. Lần thuyết minh đó nhận được nhiều lời khen về cảm xúc và giọng thuyết minh có hồn. Nhưng tôi nhận ra mình chưa hoàn toàn truyền được cái hồn của những trang sử hào hùng ấy.

Sau khi ra trường, nhờ kinh nghiệm thực tế và từng được đến Quảng Trị, khi nhận lời mời dẫn tour tại vùng đất này, tôi lập tức nhận lời.

Tôi nhớ như in lần đến thăm một bác cựu chiến binh ở Quảng Trị. Bác đã trải qua biết bao trận mạc, tuổi tác hằn sâu trên nét mặt, nhưng đôi mắt vẫn sáng rực khi kể về những ngày tháng chiến đấu. Bác đưa cho tôi xem tấm ảnh đen trắng đã ố vàng, nơi có bác và đồng đội trẻ măng đứng gác bên khẩu súng. Bác kể về từng người trong ảnh, về những mất mát, những kỷ niệm không thể nào quên. Lúc đó, tôi cảm nhận rõ ràng rằng những câu chuyện và di vật ấy còn quý giá hơn bất kỳ kho báu nào trên thế gian.

Chính trải nghiệm ấy thôi thúc tôi hiểu sâu sắc hơn về sứ mệnh của Đề án “Câu chuyện thời hoa lửa”. Đây không đơn thuần là dự án để hoàn thành chỉ tiêu hay làm cho có. Nó là mệnh lệnh từ trái tim, là lời kêu gọi quay về quá khứ, không để sống mãi trong đó, mà để níu giữ, trân trọng và thấu hiểu những gì cha ông đã đánh đổi. Đây là hành trình của lòng biết ơn mà thế hệ chúng tôi nợ những người đi trước.

Chúng tôi, những người trẻ hôm nay, có sứ mệnh lắng nghe tiếng nói từ thế hệ cha anh. Lắng nghe không chỉ bằng tai, mà bằng cả trái tim và sự đồng cảm. Chúng tôi cần ghi lại những câu chuyện ấy, không theo kiểu chép sử khô khan, mà bằng sự chân thực, sống động. Dòng chảy lịch sử sẽ không còn là những trang giấy vô hồn, mà sẽ thổn thức, rung động trong từng nhịp đập của thế hệ trẻ, nhắc nhở chúng tôi về nguồn cội và giá trị của hòa bình.

Mỗi lần được ngồi cạnh một nhân chứng lịch sử, tôi cảm thấy như đang bước vào một thế giới khác – nơi thời gian như ngưng đọng. Tôi được chứng kiến qua lời kể những khoảnh khắc lịch sử trọng đại, những chiến công hiển hách, những hy sinh thầm lặng. Tôi nhìn thấy Tổ quốc trong khói lửa chiến tranh qua đôi mắt người lính, cảm nhận sự kiên cường, bất khuất qua lời kể của Mẹ Việt Nam Anh hùng, và hiểu được sức mạnh đoàn kết qua những câu chuyện về tinh thần “thương người như thể thương thân”.

Sứ mệnh của chúng tôi là biến mỗi cuộc gặp gỡ không chỉ là buổi phỏng vấn, mà thành cuộc giao duyên ý nghĩa giữa hai thế hệ. Qua đó, không chỉ chúng tôi mà cả cộng đồng sẽ hiểu sâu sắc quá khứ, trân trọng hiện tại và có trách nhiệm với tương lai. Từng câu chuyện, từng kỷ vật, từng giọt nước mắt và nụ cười của cha ông sẽ sống lại trọn vẹn, không bao giờ bị lãng quên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn